Tôi hỏi chồng: “Anh còn trinh không?”

Một thực tế cho thấy rằng, đàn ông lúc nào cũng đòi hỏi người phụ nữ mình lấy về phải còn trong trắng, dù lúc yêu, miệng anh ta có nói trăm nghìn lần rằng: “Với anh, quá khứ không quan trọng”.

Chồng tôi trước đây cũng từng nói với tôi như vậy. Ngày ấy, vì thấy tôi
xinh đẹp nên anh đã buông những lời tán tỉnh trêu đùa. Thú thực, anh
thuộc hàng công tử giàu có, nhưng gia cảnh của tôi cũng không có gì là
quá thua kém anh. Tôi không phải cô gái dễ dãi có thể yêu bất kì ai,
nhưng tôi thích lối sống thoáng, hết mình với tình yêu. Nếu đã yêu, tôi
nguyện hi sinh cho người mình yêu và khi đã cho đi rồi, tuyệt đối không
ân hận.

Anh là người đàn ông hiếu thắng và tất nhiên, anh không chịu thua những
gã đang tán tỉnh xung quanh tôi. Từ khi nhìn thấy tôi, anh đã đặt cho
mình mục tiêu: “Nhất định phải tán bằng được cô gái xinh đẹp này”. Và
anh đã thắng. Tôi đã yêu anh, yêu tha thiết và chân thành. Có lẽ, trải
qua nhiều mối tình nhưng với anh, đó là thứ tình yêu thực sự nhất, tình
yêu cháy bỏng nhất mà tôi có được. Trước giờ tôi chưa từng có ý định
dừng chân, nhưng khi có được anh, tôi đã nghĩ tới cái gọi là mái ấm gia
đình.

Tôi hỏi chồng: "Anh còn trinh không?" - 1
Anh chưa bao giờ hỏi tôi về việc đã từng quan hệ với người nào trước đó hay chưa.
(ảnh minh họa)

Anh chưa bao giờ hỏi tôi về việc đã từng
quan hệ với người nào trước đó hay chưa. Nhưng có đôi lần tôi bóng gió
về chuyện những người đàn ông xung quanh tôi và những cuộc tình cũ tôi
đã trải qua. Có những lúc tôi muốn thú nhận với anh tất cả, nhưng tôi
tin rằng, những câu chuyện tôi kể sẽ khiến anh hiểu ra điều gì đó và
thông cảm cho tôi. Dường như những câu chuyện đó với anh không có nghĩa
lý gì. Anh nói với tôi: “Quá khứ của em thế nào anh không bận lòng đâu
nên đừng thanh minh làm gì”. Tôi nên hiểu điều đó như thế nào, đó là một
lời động viên, một sự thông cảm hay là câu trả lời cho việc, anh không
coi trọng trinh tiết nên em đừng bận tâm. Tôi có chút lo lắng về tất cả,
tuy nhiên, tình yêu của anh dành cho tôi đã khiến tôi có niềm tin hơn
vào cuộc sống và cứ thế yêu anh.

Ngày cưới, hai chúng tôi hạnh phúc vô cùng. Bạn bè mừng cho đôi trai tài gái sắc. Chúng tôi quả thực là một cặp rất xứng đôi.

Nhưng những niềm hạnh phúc mà tôi dự định có được đều tan biến khi anh nói: “Hóa ra em cũng không còn trinh”.
Từ “cũng” của anh giống như việc, anh đã ngủ với rất nhiều cô gái và
luôn tìm một cô nào đó còn trong trắng để thỏa tính tò mò của anh. Anh
đang hi vọng người vợ của mình còn trinh tiết để anh cảm nhận được niềm
hạnh phúc làm chồng. Anh vẫn yêu tôi, ân ái tôi theo đúng kiểu của một
đêm tân hôn, nhưng tất cả giống như trách nhiệm và nghĩa vụ làm chồng.
Tôi không hề cảm thấy mình là cô dâu mới, mà tôi giống như một kẻ bại
trận trong cuộc tình này.

Anh thở dài sau một hồi ôm ấp vợ mới. Rồi anh lặng lẽ ra bàn ngồi hút
thuốc bỏ mặc tôi trên giường. Tôi chưa bao giờ có cảm giác ê chề đến
thế, nó báo hiệu một mái ấm gia đình không hạnh phúc trong tương lại.
Chẳng lẽ, người chồng tôi chọn lại chỉ như thế thôi sao?

Người ta nói, khi có được rồi thì nhanh chán. Nhưng không thể tượng tượng được anh lại chán nhanh tới vậy.

Tôi hỏi chồng: "Anh còn trinh không?" - 2
Đàn ông còn trinh không mà đòi hỏi phụ nữ? (ảnh minh họa)

Tôi hỏi anh: “Anh đã từng nói với em
rằng, anh không quan trọng quá khứ của em. Vậy tại sao, anh lại vì
chuyện cũ ấy mà lạnh nhạt, mà tỏ thái độ với em”. Anh trả lời một cách
thẳng thắn, không ngần ngại: “Anh chỉ nói anh không quan trọng quá khứ
em đã yêu bao nhiêu người, chứ anh đâu biết em cũng không còn trong
trắng. Nhưng mà cũng đúng thôi, em yêu nhiều và lại xinh đẹp thế cơ mà”.


Nghe câu nói của anh mà tôi chua chát, tôi ôm mặt khóc rưng rức, thấy
uất nghẹn lên tận cổ. Tại sao người tôi chọn làm chồng lại có thể buông
ra những lời lẽ khó chịu tới vậy. Chuyện trinh tiết với anh thật sự quan
trọng thế sao?

Tôi vặn lại: “Cái màng trinh quan trọng với anh vậy à? Anh yêu em hay
yêu cái màng mỏng ấy? Nếu vậy, anh còn lấy em làm gì, sao anh không chọn
những cô gái xinh xắn, trẻ trung mới vào đời ấy để lấy làm vợ, biết đâu
họ còn trinh tiết. Anh có bao giờ tự hỏi, vì sao phụ nữ chúng em
không còn trong trắng không? Nếu không phải họ yêu và yêu quá hết mình,
nếu không phải đàn ông các anh lừa họ lên giường thì ngày hôm nay họ có
chịu nỗi khổ ấy không? Anh có dám thú nhận với em rằng, anh chưa từng
ngủ với cô gái nào trước em không? Nếu anh dũng cảm thừa nhận điều đó mà
lương tâm anh thấy thanh thản, em sẽ ra đi, từ bỏ cuộc hôn nhân này và
chúc anh hạnh phúc!”. Nói rồi, tôi lặng lẽ vào giường ngủ, úp mặt vào
trong. Tôi không muốn giải thích thêm một lời nào nữa.

Trước giờ, tôi không thừa nhận mình là cô gái đoan chính, chưa từng quan
hệ với ai. Nhưng tôi không hối hận vì việc mình đã yêu và hi sinh vì
tình yêu. Tôi không phải hạng dễ dãi và lấy anh cũng là việc cả đời, tôi
đã mất quá nhiều thời gian để suy nghĩ. Vì thế, tôi chấp nhận tất cả,
chấp nhận cả việc anh ruồng bỏ tôi chứ không chịu cảnh sống mà bị đày
đọa, dày vò và đay nghiến như những người đàn bà khác được.

Tôi ngủ thiếp đi lúc nào không biết bởi đã quá mệt mỏi về những gì xảy
ra. Nhưng lại chợt tỉnh giấc như cảm nhận được có vòng tay ai đó ôm
ngang qua người mình. Tôi nhận ra đó là tay chồng. Có lẽ, anh đã suy
nghĩ cả đêm và hiểu được những điều tôi nói. Hành động ấy  dù sao cũng
là tia hi vọng giúp tôi tin rằng, tương lai tôi sẽ hạnh phúc hơn!

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments