Tôi đã từng “đứng đường nuôi miệng”

Ừ, ai gọi tôi là gái đứng đường cũng
được, là cave cũng được. Tôi cũng biết rằng chả còn lý do gì để yêu cầu
người khác phải tôn trọng mình nhưng tôi cũng muốn nói với anh rằng: tên
tôi là Tâm.

Cô quay mặt đi không nói một lời nào nữa. Hình như nước mắt cô rơi. Bao
nhiêu năm làm cái nghề “khốn nạn” ấy, đây là lần đầu tiên cô biết rơi
một giọt nước mắt. Cô cảm thấy xấu hổ và nhục nhã với cái “nghề” của
mình. Cô chưa bao giờ được người đời coi như một con người bình thường
bởi cô đâu có bình thường, đến cái tên của cô cũng chả ai thèm biết,
không ai thèm quan tâm, người ta chỉ gọi cô bằng cái tiếng muôn thuở
“gái đứng đường”. Cô cần một cái tên biết bao, lâu lắm rồi cô khát thèm
cảm giác được ai đó gọi tiếng: “Tâm à”.

Cuộc đời có ai không muốn sống hạnh phúc. Cô cũng như bao người, khát
khao mái ấm gia đình, khát khao tình yêu và hạnh phúc. Nhưng hoàn cảnh
đã xô đẩy cô đến bước đường cùng, cô không còn lối thoát nào khác. Cô
muốn trả thù người mẹ kia, người đã khiến cô không còn niềm tin vào cuộc
sống.

Tôi đã từng "đứng đường nuôi miệng" - 1
Cuộc đời có ai không muốn sống hạnh phúc. Cô cũng như bao người, khát
khao mái ấm gia đình, khát khao tình yêu và hạnh phúc. (ảnh minh họa)

Bố cô mới mất được 2 tuần, người đàn bà
mà cô gọi là mẹ ấy đã mang một người đàn ông khác về nhà. Sau 2 tuần bố
mất, mắt cô còn ngân ngấn nước, họ hàng con chưa vơi nỗi đau buồn thì
chính mẹ cô, chính người đàn bà ấy đã đứa một người đàn ông khác về nhà,
ôm ấp nhau trong chính căn phòng của bố cô.

Bài liên quan: Tôi đã từng “đứng đường nuôi miệng”

Gái hư “lên ngôi”

Làm gái, vì tình hay vì tiền

Gái hư giữ chồng

Nỗi uất hận nghẹn lên trong tâm can cô.
Chưa bao giờ cô thấy hận mẹ mình đến thế. Chỉ một hành động như thế
thôi, cố thể vứt bỏ tất cả tình nghĩa mẹ con bao nhiêu năm nay. Cô tiến
đến gần phòng bố, vứt chiếc khăn tang trắng vào mặt mẹ và người đàn ông
lạ mắt. Mắt cô dưng dưng không nói thành lời nhưng nó ẩn chứa một nỗi
căm hận vô cùng.

…Cô đã đi bao nhiêu ngày cũng không ai biết nữa và cũng chả ai hỏi han
được tung tích của cô. Những người hiện tại sống cùng cô cũng không biết
cô là ai, xuất thân ra sao và quê quán chốn nào. Dĩ nhiên là cô giấu
biệt, cô không muốn cho người đàn bà kia tìm được mình.

Cuộc sống ngoài xã hội thật nhiều cám dỗ với cô. Cô không biết kiếm sống
bằng gì. Rồi tình cờ cô gặp được một người quen tại đó, cô cảm thấy
mình thật may mắn vì được cô bạn cưu mang xin cho vào một quán bar làm
việc. Thời gian trôi đi, thoáng đó đã 2 năm rồi. Lúc này cô mới nhận ra
mình đang làm gì và giá trị của mình ra sao. Cô đã không còn là con bé
Tâm ngày nào nữa và có lẽ cũng chả ai nhận ra cô nữa. Người ta nhìn cô
bằng ánh mắt khó chịu và đôi lúc là sự coi thường. Biết thế nhưng làm
sao được khi chính cô vướng vào con đường này từ khi nào cô cũng không
biết. Cái tên duy nhất mà người ta gọi cho cô, dù là không dám gọi trước
mặt cô, là “gái đứng đường”.

Có gì để oán trách người ta đâu khi đích thị cô là như vậy. Cô thuê trọ
trong một góc tối và ngõ hẻm để tránh sự dòm ngó của người khác và hơn
nữa để tranh công an nếu có gì xảy ra. Ngày ngày cô phải đi đi về về một
đoạn rất xa. Ban ngày làm quán bar, ban đêm nếu hết tiền thì ra đường
“làm ăn”. Cô không còn thiết tha gì cuộc đời nữa. Những người làm xe ôm
cũng nhìn ngó cô với ánh mắt khác lạ. Họ cứ thì thào nhau rằng cô là
“gái đứng đường” mỗi khi chở cô về đến ngõ.

“Ừ, ai gọi tôi là gái đứng đường cũng được, là cave cũng được. Tôi cũng
biết rằng chả còn lý do gì để yêu cầu người khác phải tôn trọng mình
nhưng tôi cũng muốn nói với anh rằng: tên tôi là Tâm”. Cô chua xót nói
những lời đó khi nghe loáng thoáng ai đó khinh miệt mình. Đó là lần đầu
tiên cô biết phản kháng, biết giành giật lại chút danh dự vốn đã bị quên
lãng từ lâu.

Hai hôm sau ngày biết tin mẹ mất vì ốm nặng cũng là ngày cô tìm đến cái
chết. Người ta đã kịp đưa cô đi cấp cứu khi phát hiện cô nằm bất tỉnh
trong phòng trọ. Không ai biết cô quê quán ra sao nhưng cũng đủ thương
hại một cô gái thân cô thế cô ấy. Trong cơn hấp hối, cô mở mắt, cố nói
mấy tiếng thều thào với người bên cạnh: hãy gọi tên tôi, tôi là Tâm, Tâm
Tít. Có lẽ đó là biệt tên cún cơm mà mẹ cô đã đặt cho cô khi cô còn bên
mẹ. Mắt cô nhắm lai, nước mắt trào ra. Có lẽ đó là những cảm xúc cuối
cùng của cô muốn gửi lại cõi trần.

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments