Tôi đã “qua tay” 7 người đàn ông

Đây là cuộc đời đầy đau thương về tôi mà tôi chưa hề dám kể với bất kỳ
ai vì nếu nói ra thì phẩm hạnh của tôi thật dơ bẩn. Trong lòng tôi luôn
thấy quá đau đớn và hổ thẹn với lương tâm mình nên tôi muốn chia sẻ với
tất cả các bạn đọc để có thể cho tôi một lời khuyên chân thành. Qua đó
tôi có thêm động lực để sống tiếp trên cuộc đời này.


Tôi
sinh ra trong gia đình không khá giả lắm, tất cả chỉ vừa đủ ăn đủ mặc.
Hình như kiếp trước tôi làm nhiều tội ác lắm nên kiếp này tôi mới sống
trong hoàn cảnh thế này. Ngày nhỏ lúc 6-7 tuổi, tôi đã bị người đàn ông
hàng xóm cướp và lấy thứ quý giá của đời người con gái.

Nhưng
lúc ấy tôi không nhận biết được nó quý giá đến thế nào nên tôi đã không
nói cho bất kỳ một ai. “Hắn” nói đừng nói với ai và  hắn cũng hay cho
bánh kẹo nên tôi cũng rất thích. Khi “hắn” quan hệ với tôi thì tôi cảm
thấy không đau vì thực chất “hắn” quan hệ chỉ bằng tay thôi (vì “vùng
kín” của tôi nhỏ nên “cái ấy” của hắn không vào được). Đến năm tôi 8
tuổi thì tôi chuyển lên Sài Gòn sinh sống. Và sự thật ấy cho đến bây giờ
vẫn chưa ai biết ngoài tôi với hắn. Tôi cũng chẳng hiểu
vì sao tôi lại khờ dại đến như thế. Lúc đó tôi cứ ngây ngô như chưa có
chuyện gì xảy ra.


Rồi
năm tôi 12 tuổi, tôi được người chú ở dãy phòng trọ dạy kèm. Sự ham
muốn của hắn (người thứ 2) lại một lần nữa khiến tôi rơi vào vòng xoáy
của dục vọng. Cũng như người trước, hắn cũng cho tôi bánh kẹo và tiền đi
chơi. Nhưng với người này thì giữa tôi với “hắn” đã thật sự là vợ chồng
không hôn thú.


Tôi
còn nhớ có lần tôi nói chuyện với mẹ: “Mẹ, nếu con quan hệ với một
người nào đó thì sao?”. Nếu lúc ấy mẹ quan tâm đến tôi một chút thôi là
tôi đã không xảy ra nông nỗi như vậy. Ba mẹ tôi vì mải lo kiếm tiền nuôi
cả nhà nên không quan tâm đến con cái. Nhưng kim trong bọc có ngày lòi
ra. Tôi và hắn (người thứ 2) bị phát hiện khi chúng tôi đang ân ái trong
nhà vệ sinh bởi một người trong dãy phòng trọ. Mọi chuyện được phơi
bày, cả xóm đều biết chuyện nhục nhã của tôi.

Mẹ
tôi khóc, tôi cũng khóc, cả dòng họ tôi và cả hàng xóm đều nhìn tôi với
cặp mắt khinh thường. Dù tôi 12-13 tuổi nhưng cơ thể của tôi đã phát
triển như người lớn. Chỉ có điều suy nghĩ thì quá trẻ con mà thôi. Hắn
(người thứ 2) bỏ trốn và sau đó là lệnh truy nã được ban hành. 13 năm
sau, hắn bị bắt. Nỗi nhục nhã năm xưa lại quay về, phiên tòa xét xử hắn
12 năm tù cho hành vi hiếp dâm trẻ em. Hắn đã được miễn giảm mức án từ
gia đình tôi nếu không hắn đã ở tù chung thân rồi. Đó là vết thương lòng
mà dù tôi có chết sẽ không bao giờ quên.


Vết
thương lòng thứ hai, mà dù tôi có chết trăm lần cũng sẽ không tha thứ
cho bản thân mình là quá nhẹ dạ trước sự cám dỗ của dục vọng. Ngày
07/11/2008, tôi gặp một người đàn ông hơn tôi 26 tuổi. Ông là một Việt
Kiều đang định cư ở Mỹ. Tôi thì chẳng trông mong vào mối tình này, nhưng
họ hàng tôi nói là nếu quen hắn (người thứ 3) thì sẽ giúp cho gia đình
bớt khổ và báo hiếu với gia đình. Tôi đã đồng ý, 10 ngày hắn về nước,
tôi với hắn (người thứ 3) đi chơi và ăn uống thật vui vẻ.


Cứ
tưởng sau khi lần về nước thứ 2 thì tôi với hắn (người thứ 3) sẽ làm lễ
kết hôn. Nhưng 3 tháng sau, chúng tôi chia tay vì 2 lí do: gia đình tôi
tạo áp lực cho hắn về tiền bạc + tôi không còn con gái nữa. Và rồi hắn
(người thứ 3) đã im lặng và ra đi không 1 lời từ biệt. Tôi không hận hắn
mà tôi chỉ hận bản thân mình sao lại sinh ra trong hoàn cảnh oan trái
đến thế. Nhưng rồi năm tháng trôi qua hình ảnh hắn (người thứ 3) dần dần
phai.

Học
xong lớp 12 tôi đi bán báo và giao báo. Tối thì đi học thêm trung cấp.
Rồi tôi có quán cà phê nhỏ ven vỉa hè, công việc buôn bán khá thú vị và
cho tôi cuộc sống tốt hơn một chút. Nhưng những khi trời mưa thì tôi rất
cực, người tôi như con chuột vậy, ướt nhèm cả người. Rồi tình cờ tôi
quen hắn (người thứ 4). Hắn (người thứ 4) thường ghé quán tôi uống nước
rồi không hiểu sao tôi dần dần thích hắn. Chúng tôi quen nhau nhưng giữa
tôi và hắn có nhiều điểm khác nhau nên chúng tôi đã chia tay trong sự
chửi bới và xúc phạm lẫn nhau. Tôi lại đau khổ và rơi vào tuyệt vọng.


Bốn
tháng sau tôi gặp 1 người thầy giáo, hắn (người thứ 5) là thầy giáo dạy
kèm thằng em hàng xóm. Chúng tôi đến với nhau khá nhanh chóng và cũng
ra đi thật nhanh như cơn gió lạ cuốn trôi đi mọi thứ. Hắn đã bắt cá 2
tay. Trước khi quen tôi hắn đang quen người con gái khác và tình cờ bị
tôi phát hiện, cuộc tình đó cũng nhanh chóng vụt bay. Nhưng tôi chưa
dừng lại ở đó, tôi lại gặp thêm hắn (người thứ 6). Hắn làm bên dây cáp,
cứ tưởng cuộc tình này sẽ kết thúc tốt đẹp nhưng nào ngờ chỉ 3 tháng sau
khi hắn có được thứ hắn muốn thì hắn đã rời xa tôi.

Rồi
tôi phát hiện ra mẹ tôi đang thiếu nợ người ta mấy năm rồi chưa trả
được. Tôi đành lấy tất cả số tiền mà tôi đã tiết kiệm được đem trả nợ
cho người ta. Thế là bao vốn liếng những năm tháng buôn bán tôi không hề
dư được đồng nào, tất cả tiền tôi tiết kiệm đều đem trả nợ cho cha mẹ.
Ba tôi là người không may trong chuyện kinh doanh dẫn tới tất cả số tiền
ông có được đều đổ xuống sông xuống biển. Ngoài ra còn kèm theo đó là
khoản nợ, hết nợ tiền cha đến nợ tiền mẹ. Anh trai tôi là người tật
nguyện và bị bệnh thần kinh nên tôi phải gánh luôn cả anh trai. Dù thế
tôi cũng rất thương anh tôi, thương cho số phận 2 anh em tôi.
 


Khi
tôi dường như tôi rơi vào bước đường cùng, thì lúc ấy tôi gặp hắn
(người thứ 7). Hắn dang đôi tay che chở, tôi bay ra Hà Nội để đầu óc bớt
mệt mỏi. Trong cái đêm ấy tôi với hắn đã xảy ra chuyện. Hắn đã có gia
đình và con cái hiện đang sống hạnh phúc. Tôi đã dùng lưỡi lam cắt chân
mình sau đó lấy máu bôi lên giường để hắn nghĩ tôi vẫn còn trong trắng.
Hắn nói là sẽ chịu trách nhiệm với tôi và lo cho tôi.



Lúc
đầu tôi vẫn tin hắn. Và cho tới tận bây giờ tôi với hắn vẫn qua lại với
nhau và gặp nhau ở khách sạn. Mục đích mỗi lần gặp cũng chỉ thỏa mãn
nhu cầu cho nhau mà thôi. Nhưng giờ đây tôi nghiệm ra 1 điều hắn chỉ lợi
dụng tôi mà thôi. Ngoài dục vọng ra hắn đâu quan tâm và lo cho tôi gì
trong cuộc sống. Nhưng đối với người bẩn thỉu như tôi thì đáng để nhận
được như thế lắm…


Hôm
nay đây, tôi đã nhận ra rằng cuộc sống luôn công bằng cho những ai sống
trong giả dối như tôi. Một ngày nào đó tôi cũng sẽ nói cho hắn (người
thứ 7) nghe chuyện đời tôi. Tôi không muốn sống trong tội lỗi và giả dối
nữa. Điều này làm tôi thấy bất an.


Tôi
tự hứa với lòng mình từ bây giờ tôi sẽ sống tốt và sau này sẽ sinh 1 em
bé. Tôi không xứng đáng với chồng tương lai của mình sau này. Liệu
chồng tương lai có chấp nhận 1 người con gái như tôi không? Hay nói
chính xác là một đứa con gái đĩ thõa như tôi? Hiện tôi cứ loay hoay với 2
vết thương lòng: 1 là vết thương về nhục dục và 2 là giả dối. Càng
nghĩ, tôi càng thấy khinh ghét bản thân mình. Tôi có nên tha thứ cho bản thân mình không?

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments