Tôi chỉ mong chồng ngủ với gái

Chuyên mục Tình yêu giới tính nhận được
rất nhiều thư tâm sự của độc giả về vấn đề đời sống vợ chồng. Trong đó,
đáng chú ý có khá nhiều người phụ nữ chia sẻ về việc đời sống tình dục nguội lạnh bên chồng. Với nhiều chị em tình dục dường như được coi là một nghĩa vụ mà vợ phải làm và không còn hứng thú với nó.

Mỗi tuần một chuyện
của Tình yêu giới tính xin trích dẫn lá thư của một độc giả gửi về cho
chuyên mục để các bạn cùng đọc, suy ngẫm và chia sẻ ý kiến của mình:


Mai Hương (Quảng Ninh)

Nghe chị bạn cùng cơ quan khóc lóc chia
sẻ về việc anh chồng phản bội đi với gái về nhà dửng dưng không đoái
hoài đến “chuyện ấy” với vợ, tôi lại thầm ước giá mà mình được như vậy.
Nếu có ai đó biết được rằng có nhiều khi tôi chỉ muốn chồng đi ngoại tình
hoặc ngủ với một cô nào đó, hẳn họ sẽ nghĩ tôi không yêu chồng hoặc tôi
có vấn đề về thần kinh. Nhưng đâu có ai thấu hiểu được nỗi đau đớn của
tôi mỗi khi màn đêm buông xuống.

Tôi lấy chồng trong sự mừng vui của
người thân vì chồng tôi là một người đàn ông tốt. Anh tốt về mọi mặt:
đạo đức, tư cách, sự giỏi giang và hơn hết là anh yêu tôi thật lòng.
Chưa bao giờ tôi cảm thấy hết yêu anh, ngay cả giờ phút này khi cái suy
nghĩ muốn anh đi ngoại tình tôi cũng không hề hết yêu anh. Nhưng với
tôi, mọi chuyện sẽ là hoàn hảo nếu như hàng đêm anh không “yêu” tôi mãnh
liệt như vậy.

Đêm tân hôn đã trở thành một điều ác
mộng với tôi. Khi mà anh hừng hực khí thế để “yêu” vì ham muốn quá mạnh
mẽ, tôi co ro như con thú nhỏ bị thương bên anh mà không có chút cảm
giác nào với “chuyện ấy”. Lần đầu tiên gần gũi đã mang lại cho tôi cảm
giác sợ hãi vì vậy nó trở thành một ám ảnh quá lớn đối với tôi.

Tôi chỉ mong chồng ngủ với gái - 1

Những cuộc “yêu” cùng chồng trở thành nỗi khiếp đảm với tôi (Ảnh minh họa)

Những lần quan hệ sau đó diễn ra và
trong tôi chỉ còn là sự sợ hãi. Vì quá yêu tôi, lại ham muốn tình dục
mạnh mẽ nên những cuộc “yêu” với chồng, tôi không khác nào bị tra tấn.
Nhiều hôm vì quá sợ hãi kiếm cớ thoái thác nhưng  nghĩ chồng đi làm mệt
mỏi cả ngày chỉ mong có phút giây bên vợ, thương anh quá tôi đành chấp
nhận cho anh gần gũi. Đổi lại của sự gượng gạo đó, tôi chỉ như một khúc
gỗ bên chồng. Dường như anh cũng lờ mờ nhận ra điều đó nhưng cái khao
khát được “yêu” quá mãnh liệt của anh đã thôi thúc anh phải có bằng được
sự thỏa mãn thay vì nghĩ tới cảm giác của tôi.

Vậy là hàng ngày tôi phải gồng mình lên chiều chồng cho đúng bổn phận của một người vợ mà không hề có chút khoái cảm
nào. Vì không có hứng thú nên tôi lại càng dễ bị đau đớn. Khi tôi mang
thai đứa con đầu lòng, tôi tìm mọi cách để thoái thác những cuộc “yêu”.
Nhiều đêm nhìn anh trằn trọc vì những bức xúc trong người không được
giải tỏa, tôi thương anh tới trào nước mắt. Nhưng cứ nghĩ tới cảnh anh
“yêu” một cách cuồng nhiệt làm cho tôi đau đớn tôi lại không thể nào
chịu đựng nổi.

Sau khi sinh con xong một thời gian, tôi
không còn thể né tránh được bổn phận của một người làm vợ nữa. Hàng đêm
tôi vẫn chiều chồng như một cái máy mà người thì đau đớn còn tâm lí
thì  vô cùng sợ hãi. Anh cảm nhận được rõ ràng điều đó và đã nói với
tôi: “Anh có cảm giác em không thích quan hệ với chồng. Cuộc yêu nào
em cũng như một khúc gỗ làm cho xong chuyện mà không hề hưởng ứng cùng
anh. Nếu anh không phải là một người nghiêm túc trong quan hệ thì rất có
thể anh đã ngoại tình vì thái độ lạnh nhạt của em rồi đấy”.

Nghe chồng nói thế, mọi thứ trong tôi
bỗng trở nên vô cùng hỗn độn. Tôi cảm động vì có một người chồng yêu
thương mình chân thành ngay cả khi mình hờ hững “chuyện ấy”. Nhưng thú
thực, trong thâm tâm tôi chỉ mong chồng tìm tới một cô nào đó để “trút
bầu tâm sự” và thôi không còn hành hạ tôi bằng những lần “yêu đương”
nữa.

Tôi chỉ mong chồng ngủ với gái - 2

Tình dục với tôi giống như một trách nhiệm phải làm chứ không có sự hứng thú (Ảnh minh họa)

Anh vẫn là một người chồng tốt, rất tốt.
Nhưng trong “chuyện ấy” anh quá mạnh mẽ khiến tôi sợ hãi. Có nhiều lần
tôi cũng muốn thổ lộ thật lòng mình với anh nhưng tôi không biết phải
bắt đầu từ đâu và nói như thế nào để anh hiểu cảm giác của mình. Tôi sợ
mình làm tổn thương chồng, sợ anh nghĩ tôi không yêu thương anh nên
mới như vậy. Hơn nữa, tôi lại nghĩ  làm việc ấy là trách nhiệm của một
người vợ mà tôi không thể thoái thác.

Vậy là hơn 3 năm sau khi lấy nhau, tôi
chưa từng một lần được biết đến cảm giác tuyệt vời khi ân ái cùng chồng.
Tôi nén những nỗi đau và sự khổ sở vào trong để làm tốt vai trò của một
người vợ. Nhưng tôi không biết mình còn chịu đựng được điều này tới bao
giờ.

Tôi bế tắc với hôn nhân của mình. Tôi
không thể ly hôn vì anh là một người chồng, người cha tốt. Nhưng nếu cứ
duy trì sự đau đớn về thể xác và nỗi khiếp đảm về tinh thần như thế nào
tôi sợ mình sẽ tự đẩy cuộc hôn nhân của mình tới đổ vỡ. Tôi phải làm sao
để thoát ra khỏi tình trạng này. Tôi nên nói thẳng cho chồng biết về
cảm giác của mình hay tiếp tục cam chịu chiều chồng trong đau khổ. Nếu
tôi nói, liệu tôi có đẩy gia đình vào một bi kịch khác hay không? Liệu
giải pháp để anh tìm tới một người phụ nữ khác – một người có thể khỏa
lấp cho anh mọi ham muốn nhưng vẫn duy trì tình cảm vợ chồng có phải là
một cách hay không? Tôi thực sự không biết mình nên phải làm gì lúc này
khi tôi yêu chồng nhưng tôi không thể hòa hợp tình dục cùng chồng.

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments