Tôi chỉ “hứng thú” với đàn ông có vợ

Tôi là một phụ nữ
may mắn, bởi tôi rất đẹp. Cứ nhìn đôi chân dài miên man, làn da trắng
như trứng gà bóc cùng gương mặt khả ái của mình trong gương, tôi chỉ
biết mỉm cười hài lòng, cảm ơn tạo hóa đã ban cho mình nhiều thứ. Tôi
thường xuyên mặc váy ngắn, lượn qua lượn lại trước đám đàn ông ở công ty
để “tận hưởng” những ánh mắt ngẩn ngơ của các cậu chàng háo sắc.

Thích chinh phục đàn ông là thế, nhưng thú thực, chỉ có những chàng có
vợ mới khiến tôi cảm thấy “hứng thú”. Có thể vì tôi có phần kiêu căng và
thích cảm giác được làm việc “vụng trộm” sau lưng người khác, nhưng
phần lớn là vì đàn ông có vợ biết được nhiều thứ hơn là những cậu chàng choai choai chưa lập gia đình.

Sau mối tình đầu đầy cay đắng, tôi chẳng thích dính dáng gì đến “trai
tân” nữa. Tôi nhanh chóng rơi vào trò chơi tình ái với sếp cũ khi nhận
được những ánh mắt “mời gọi” từ anh. Và quả thực, chúng tôi đã có những
khoảnh khắc không thể nào quên.

Tôi chỉ "hứng thú” với đàn ông có vợ - 1
Sau mối tình đầu đầy cay đắng, tôi chẳng thích dính dáng gì đến “trai tân” nữa.
(ảnh minh họa)

Tôi không quan tâm đến việc anh ấy đã có
gia đình, cũng chẳng màng đến chuyện anh ấy sẽ bỏ vợ để cưới tôi hay
không. Tôi chỉ biết, ngoài những phút giây dành cho gia đình, anh ấy là
của tôi mà thôi. Mà thú quá đi chứ, cứ rảnh ra là tôi lại cùng anh ấy đi
công tác nước ngoài, đi du lịch dài ngày khắp nơi. Yêu mấy chàng chưa
vợ, tiền làm ra chưa đủ ăn nói gì đến việc được cho đi du lịch, sắm sửa
đủ thứ?


Không những thế, anh ấy còn rất hiểu tâm lý phụ nữ và biết chiều chuộng
tôi trong “chuyện ấy”. Trước khi yêu anh, tôi cũng có vài ba mối tình
với các chàng trai còn độc thân, nhưng quả thực, suốt ngày các chàng ấy
chỉ khiến tôi bực bội. Riêng chuyện suốt ngày gọi điện, nhắn tin rồi
ghen tuông vô lối, kiểm soát cuộc sống riêng của tôi đã làm cho tôi cảm
thấy bức bối, ngạt thở. Giờ yêu anh, dù không thể ở bên cạnh nhau suốt
nhưng những gì anh làm cho tôi đều khiến tôi hài lòng.

Anh chăm sóc tôi vừa đủ để tôi không cảm thấy bị quản thúc, tinh tế vừa
đủ để cho tôi cảm nhận được sự lãng mạn, thông minh và am hiểu để tôi
thấy mình hạnh phúc. Nói chung, nếu đem so sánh những cậu trai độc thân
mà tôi từng dính dáng, người đàn ông có vợ này còn đáng giá gấp ngàn
lần.

Không may, cuộc tình vụng trộm của chúng tôi nhanh chóng bị phát hiện.
Vợ anh đòi lấy lại cổ phần trong công ty nếu anh không chấm dứt với tôi.
Dù rất buồn nhưng chúng tôi cũng phải chia tay vì tôi thực sự không
muốn anh gặp khó khăn, rắc rối.

Tôi chuyển đến một thành phố khác sinh sống. Ngày đầu tiên đến công ty
nhận việc, tôi được một người đàn ông lịch thiệp bấm thang máy giúp.
Nhìn chiếc nhẫn đeo ở ngón áp út, tôi biết anh đã có gia đình. Vẻ lịch
lãm của một người đàn ông thành đạt toát ra từ anh khiến tôi chú ý.

Không ngờ, người đàn ông ấy lại là sếp của tôi. Chúng tôi làm cùng tầng
và rất hay gặp nhau ở thang máy. Cứ mỗi lần như thế, anh lại lịch sự gọi
thang, giữ thang cho tôi. Thành ra, tôi càng để ý đến anh nhiều hơn.

Tôi chỉ "hứng thú” với đàn ông có vợ - 2
Cảm giác tuyệt vời nhất có lẽ là cảm giác hạnh phúc trong chuyện ân ái mà anh mang lại cho tôi. (ảnh minh họa)

Sau một thời gian ngắn, anh bắt đầu mời
tôi đi ăn tối. Tôi đinh ninh mình và người đàn ông này cuối cùng cũng
rơi vào lưới tình. Quả đúng như thế, ngay hôm đó anh đã thổ lộ rằng, dù
đã có vợ nhưng sức hấp dẫn từ tôi anh không thể cưỡng được. Tôi rất
thích thú trước lời “tỏ tình” của anh và chấp nhận bước vào một mối quan
hệ mới.


Đó quả là những ngày tháng tuyệt vời. Tôi như người sống trong mơ với
những cảm giác bồn chồn, khắc khoải. Anh sắm sửa cho tôi không thiếu thứ
gì, còn mua riêng cho tôi một căn chung cư tuyệt đẹp ở ngoại ô nữa.
Thực ra, gia đình tôi cũng không đến nỗi nào. Anh cho thì tôi nhận chứ
tôi yêu anh không phải vì anh giàu.

Cảm giác tuyệt vời nhất có lẽ là cảm giác hạnh phúc trong chuyện ân ái
mà anh mang lại cho tôi. Anh khiến tôi lúc nào cũng ở trong trạng thái
ngây ngất và chờ đợi. Những kỷ niệm buồn với các chàng người yêu trước
bỗng tan biến cả, tôi chỉ còn biết đến anh và nghĩ cách làm thế nào để
được ở bên anh nhiều hơn.

Nhưng “tình địch” lần này của tôi lại là một phụ nữ ghê gớm. Chị ta tìm
đến tận công ty, dẫn theo một tên xã hội đen. Gặp tôi, chị ta chỉ nói
cộc lốc: “Nếu mày muốn cái mặt còn lành lặn thì tránh xa chồng tao ra”.

Tôi không ngán gì chị ta, nhưng tôi lại sợ mấy trò trả thù của bọn xã
hội đen. Lỡ chị ta làm liều, cho tôi chai a xít thì tàn đời. Nghĩ vậy
nên tôi gạt nước mắt rời xa anh.

Từ bấy cho đến nay, tôi chẳng yêu ai. Thỉnh thoảng anh cũng trốn vợ đi
gặp tôi nhưng thời gian ấy quá ngắn ngủi. Tôi chán nản với mọi thứ xung
quanh, chẳng thiết tha yêu đương gì. Hôm rồi có anh chàng “bạo gan” mang
nhẫn đến cầu hôn nhưng tôi lại nói thẳng với anh ta: “Em chỉ có hứng
thú với người có vợ thôi”. Hẳn nhiên, anh chàng chạy mất dép. Còn tôi,
có lẽ tôi sẽ đi tìm một người đàn ông có vợ lịch lãm khác để
yêu, bởi với tôi, chỉ có những người ấy mới thỏa mãn được cái “hứng” ưa
mạo hiểm và chinh phục của mình. Có thể rất nhiều người ghét tôi vì tôi
có cách sống “khác người”, nhưng tính tôi từ xưa đã vậy, tôi cũng không
thể làm gì hơn

Cát Đằng

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments