Thoáng như một giấc mơ

Vì tôi không muốn đem đến cho mình nỗi buồn phiền nên tôi gạt qua một bên tất cả những lời yêu thương, trêu ghẹo của bất cứ người đàn ông nào rồi mọi chuyện buồn của tôi lặng lẽ trôi qua, vết thương lòng đã tạm lắng xuống sau hai năm cô đơn. Tôi dự định cho mình một tương lai mới không có tình yêu nhưng mọi việc không như tôi nghĩ, tôi không làm trái với con tim mình được. Cho đến một ngày, tôi đã gặp hai người đàn ông, họ là chú cháu với nhau, cả hai đều mến tôi. Một người là bảo trì điện, một người là chiến sĩ công an. Sự gặp gỡ tình cờ đó đã khiến trái tim tôi rung động. Đúng là người ta nói “yêu thì khổ, không yêu thì lỗ” và ai cũng chấp nhận chịu khổ chứ không chịu lỗ. Tôi lại yêu lần nữa.

Tôi yêu một anh chiến sĩ công an. Anh là người vui vẻ, hoạt bát. Tuy không đẹp trai nhưng bất kỳ người con gái nào gặp anh cũng khó tránh được “tiếng sét ái tình” và trong đó có tôi. Khi gặp anh, trái tim băng giá của tôi thổn thức đến nỗi tôi không thể kiểm soát được. Lần đầu tiên gặp anh mà trong tôi cứ ngỡ như anh là người mình đang tìm kiếm vậy. Tôi đã yêu anh mãnh liệt mà không cần lý do. Tôi cũng không hiểu gì về cuộc sống của anh và tôi rất sợ để tuột mất anh. Tôi và anh sống cách nhau gần 30km, chỉ trò chuyện qua tin nhắn. Mỗi ngày tôi đều đợi tin nhắn của anh, thế là tình yêu trong tôi ngày một dâng lên. Tôi chưa bao giờ dám nghĩ tôi chỉ là một trong số những cô gái xung quanh anh mặc dù sự thật là như thế đó. Tôi gặp anh đúng ba lần, đúng là “quá tam ba bận”.

Lần thứ ba cũng là lần cuối cùng tôi được gặp anh, được ngồi bên cạnh anh. Sau ngày hôm đó, tôi không nhận được bất kỳ tin nhắn nào của anh, tim tôi dường như chết lặng. Tôi lo lắng không biết là anh bận công việc, không tiện liên lạc với tôi hay có chuyện gì xảy ra với anh… Tôi đứng ngồi không yên. Hai ngày, ba ngày… trôi qua, tôi không ngồi yên được nữa, tôi đã gọi cho anh. Gọi mấy lần mà anh không nghe máy và tôi lấy số khác gọi cho anh. Anh “alo… alo…”, tôi không biết nói gì ngoài im lặng và nỗi đau giằng xé. Tôi hụt hẫng, đau khổ, tôi không ngờ điều sợ hãi nhất đã đến. Tôi chết lặng, khóc không ra nước mắt, đành tự an ủi mình “thôi biết sao giờ vì anh đâu là gì của tôi. Anh quan tâm đến tôi, giới thiệu tôi với bạn bè anh nhưng anh chưa bao giờ nói yêu tôi, anh quên tôi cũng phải thôi”. Nói thì nói vậy đó nhưng trong lòng tôi cứ vẫn chờ đợi một ngày anh quay lại tìm tôi. Nhưng sự thật lúc nào cũng phũ phàng, anh không bao giờ liên lạc với tôi một lần nào nữa, thậm chí tôi chủ động nhắn tin hỏi thăm, anh cũng không nhớ tôi là ai nữa.

Ôi! Sự đời ngang trái biết bao nhiêu, “tình thương ta tình theo ta mãi, ta thương tình tình bỏ rơi ta”. Giống như tôi, bao người đeo đuổi nhưng tôi gạt bỏ tất cả để chờ đợi anh nhưng tình yêu tôi đặt nhầm người mất rồi. Tôi nghĩ giá như ai đó cho tôi một điều ước “ước gì tôi quên đi tất cả, ước gì tôi đừng gặp anh”. Mọi chuyện đối với tôi như một giấc mơ vậy nhưng giấc mơ đó là nỗi ám ảnh theo tôi. Và anh đến với tôi thoáng như một giấc mơ…

Ly trắng

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments