Thiệt thòi như… vợ đảm

Chán vì vợ hay cằn nhằn

Anh
Tuấn và chị Mai kết hôn được 6 năm. Anh chị đều có công việc với mức
thu nhập trong mơ. Cuộc sống nhìn chung khá ổn định. Ai nhìn vào cũng
đều khen gia đình anh chị là mẫu mực.

Anh cũng tự hào khi năm nào
vợ mình cũng được phường tuyên dương là “Phụ nữ hai giỏi”. Tuy nhiên,
cũng chính vì vợ anh quá giỏi giang, luôn ôm đồm mọi việc nên mới có
chuyện để nói.

Chị Mai có suy nghĩ: chăm sóc chồng con, làm nội
trợ, giặt quần áo, lau dọn quét nhà… là trách nhiệm của người vợ, người
mẹ. Vì thế mọi việc từ bé tới lớn, chị đều cáng đáng hết.

Nhà cửa
ngăn nắp, sạch bóng, con cái được chăm sóc đến tận răng, tiền bạc quản
lý chặt chẽ, đám giỗ, cưới xin, ma chay gì cũng một tay chị quán xuyến.
Bạn bè ai cũng khen vợ anh là số 1.

Đến nỗi, cái bóng đèn hỏng,
cái cửa bị gãy, chị cũng xung phong đi sửa. Nhưng vấn đề ở chỗ, chị làm
lúc nào thì chị cũng cằn nhằn luôn miệng lúc đó.

Vợ đảm đang

Chị luôn than thở rằng: “Thật khổ thân
tôi, suốt ngày công với việc. Hết việc ở cơ quan tới việc ở nhà. Tôi như
con trâu ngựa thế này”…

Nhìn vợ, anh cũng xót nhưng cứ đụng
vào giúp là chị lại nhảy lên đùng đùng chê bai chồng liên hồi. Mà anh
không làm, đứng nhìn vợ thì chị cũng quắc mắt lườm nguýt. Tóm lại, anh
“tiến thoái lưỡng nan”.

Một lần, chị phải đi công tác nửa tháng,
bạn bè xuýt xoa anh chồng “lần này cậu vất vả rồi”. Nhưng anh trề môi:
“Khỏe hơn thì có. Chỉ mong cô ấy đi hai tháng luôn cho cha con tôi sung
sướng”.

Quả thật, thay cho tiếng cằn nhằn của chị, căn nhà tràn
đầy tiếng cười khúc khích của thằng bé con. Hai bố con chăm nhau vẫn…
khỏe re.

Nỗi buồn vợ đảm

Thiệt thòi rất
lớn của các bà vợ đảm đang là không còn thời gian và tâm trí để nâng cao
kiến thức, chăm chút nhan sắc khiến mình ngày càng lạc hậu, già nua.

Anh
Hoàn ước ao được cùng vợ nằm thư giãn sau một ngày làm việc căng thẳng,
nghe những bản nhạc trẻ hai người thích khi còn yêu nhau, hoặc trao đổi
về mấy quyển sách của nhà văn Cố Mạn vừa xuất bản, xem cùng nhau bộ
phim hài Hàn Quốc.

Nhưng chả thấy lúc nào chị Minh rảnh. Làm xong
việc nhà, chị lại tất tả lôi việc cơ quan ra làm. Lúc chị buông việc
cũng đến 1, 2 giờ sáng.

Nhiều khi anh “õng ẹo” rủ vợ đi ngủ sớm
thì chị lại nổi đóa lên mắng anh tới tấp: “Lấy vợ rồi mà còn lắm chuyện.
Tránh ra để em còn làm việc”… khiến anh cụt hứng đành ôm con đi ngủ.

Ngày
nào cũng thế, chị Minh suốt ngày tất bật với công việc trong bếp rồi
chăm con, dường như cô quên hoàn toàn sự có mặt của chồng.

Không
những thế, chị bận tới nỗi chẳng còn thời gian để chăm sóc dung nhan, cứ
để tóc tai rối bời, mặt mũi nhợt nhạt, quần áo nhăn nheo. Khi có người
nhắc, chị lại bảo: “Mình đảm đang thì chồng thương, chứ đâu phải cứ son
son phấn phấn, hở hang là hay”.

Nhưng chị quên rằng ai cũng thích nhìn cái đẹp, đàn ông càng thích và chồng chị không ngoại lệ.

Hay
nhiều hôm lĩnh tiền thưởng, anh muốn đèo chị đi sắm vài chiếc váy mặc
cho hiện đại một chút, chị lại phàn nàn anh chẳng biết nhìn gì cả, chị
đã hai con rồi ăn diện cho ai. Anh thầm nghĩ buồn “Còn anh mà em”…

Chị
hoạt động cứ như con thoi. Sáng dậy sớm, chị đi chợ chuẩn bị đồ ăn sáng
cho cả gia đình rồi bắt đầu đánh thức mọi người. Sau khi ăn uống xong,
chị đưa con đến trường. Chiều tan tầm, chị đón con rồi đi chợ luôn.

Về
đến nhà chị vừa chuẩn bị bữa chiều vừa lau chùi dọn dẹp rồi nhắc con
tắm. Cơm nước chuẩn bị xong thì anh về tới nhà, chờ anh tắm rửa xong, cả
nhà cùng ăn cơm. Xong xuôi các con lên phòng học bài chị lại lao vào
tắm rửa, giặt quần áo, cọ rửa phòng vệ sinh cho đến gần 11 giờ.

Nếu
không phải là quần áo cho cả nhà thì chị lại quay sang kiểm tra bài vở
của con rồi bắt chúng lên giường. Khi chị xong xuôi tất cả thì anh đã
ngủ từ lúc nào.

Chị lại lôi việc ra làm. Quy trình cứ như thế cho
hết ngày này qua ngày khác. Điều làm anh cảm thấy khâm phục chị ở chỗ
là chị… quá khỏe. Chị khác chị Mai ở trường hợp trên là chị không bao
giờ kêu ca hay phàn nàn gì về chồng con.

Chị cũng không bao giờ
có ý định san sẻ công việc ấy với bất kỳ ai chỉ vì với chị mọi việc có
qua bàn tay mình thì mới hoàn hảo và yên tâm được.

Nhưng dạo này anh thấy chán chị…

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments