Thất vọng vì… bồ của chồng quá xấu


Chồng ơi!


 
Em viết những dòng này gửi lên báo cũng không hy vọng anh vào đọc, vì anh đâu có quan tâm đến những tâm sự sướt mướt của đàn bà khi cuộc sống của anh đã bận bịu và ngập tràn thú vui rồi. Còn chút thời gian, anh phải chia sẻ với người đàn bà đó của anh, kẻ đã cướp anh khỏi em. Em viết vì muốn được giải tỏa nỗi lòng, vì em cần phải nói với ai đó, nhưng lại không dám nói với ai cả. Bạn ư? Người thân ư? Đều không được, ít ra là cho đến lúc này. Em cần được nói ra, được chia sẻ, và có lẽ những người bạn không quen trên mạng lại là những người làm được điều này một cách tốt nhất.

Anh là một người đàn ông tốt, chí thú làm ăn, quan tâm đến vợ con. Đến giờ này em vẫn phải thừa nhận như vậy. Có lẽ vì thế mà em rất yên tâm về anh. Nghe chuyện về những ông chồng hư hỏng, phản bội của bạn bè, người quen, em thương họ và thông cảm với họ, không bao giờ nghĩ chuyện đó lại xảy ra với mình. Em đã nhiều lần hỏi anh là có chê em điểm gì không, anh đều nói là không mà, chồng ơi? Anh vẫn khen em xinh đẹp, thông minh, khen em chu đáo, ngăn nắp… Vậy thì tại sao hả anh? Tại sao anh lại phản bội em?


Giá như anh cũng hư hỏng như nhiều ông chồng khác, đi “bóc bánh trả tiền”, hay “vui vẻ” chút với những cô nàng chân dài ở quán bar, nhà hàng, thì em cũng khổ sở đấy, cũng giận dữ đấy, khinh bỉ anh nữa, nhưng chắc sẽ đỡ đau đớn hơn em bây giờ. Sự thất bại của người đàn bà bị chồng phản bội sẽ bớt nặng nề hơn nếu như chồng cô ta chỉ đi tìm thú vui xác thịt chốc lát. Nhưng đau khổ thay, điều đó không đúng với chồng của em. Anh yêu chị ta, người đàn bà hơn anh đến chục tuổi.

Em không thể tin được khi tận mắt nhìn mặt người đàn bà đó. Không tin nổi anh ạ. Chị ta không chỉ già, không xinh đẹp mà còn không có vẻ nữ tính nữa. Em biết, nhiều phụ nữ đứng tuổi rất quyến rũ bởi sự chín muồi, mặn mà của nhan sắc và nữ tính. Nhưng không phải là chị ta. Em cũng được biết chị ta rất bình thường trên các phương diện khác. Vậy thì tại sao hả anh?

Tận mắt nhìn thấy tình địch của mình xấu xí, bình thường đến thế là một cú đánh chí tử vào lòng tự trọng của em. Em đã thất bại nhục nhã, đã mất anh vì một người như thế ư? Chưa bao giờ em thấy mỉa mai cho chính mình đến vậy. Và em thất vọng về anh quá. Anh phản bội em vì một người như thế ư? Thế này thì em có tin được vào những điều tốt đẹp nữa không? Thế thì người đàn bà phải cố gắng hoàn thiện mình để làm gì?

 
Em hiện giờ không biết phải làm gì với anh nữa, anh ạ. Ly dị để làm khổ con nhưng thoát khỏi bi kịch này, hay chịu đựng để vẫn có một gia đình? Trường hợp nào cũng đầy đau khổ. Dù thế nào thì cuộc đời em cũng đã vĩnh viễn phủ đầy bóng tối bởi chính người mà em yêu thương và trao gửi cả cuộc đời. Anh có bao giờ cắn rứt khi nghĩ đến điều đó không?

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments