“Thâm cung bí sử” (24-8): Trông được ước thấy

>  Một hôm đi đóng cối, có một người đàn bà trong làng của Dư đi chợ đã ghé tai Trần Công Bằng thì thầm: “Người ta sinh con trai rồi đấy, có thăm nom gì không?”. Bác thợ cối đứng ngẩn người nhìn từ đầu xuống chân người đàn bà báo tin cho bác mà mãi không nhận ra bà ta là ai.  Cả mấy xã chỉ một mình Trần Công Bằng làm nghề đóng cối nên ai cũng biết, còn người thiên hạ thì đông bác làm sao nhớ nổi. Nhưng người ta thì thầm với bác như thế có nghĩa là chuyện thầm kín của bác với chị Tình không phải không ai biết. Người nhà quê rỗi việc và nhiễu sự, hay nhìn ngó vào chuyện của người khác và một người biết thì cả làng đều biết do thói ngồi lê đôi mách.
Không biết bao nhiêu lần Trần Công Bằng đã tự hỏi: “Thằng bé có bụ bẫm không và nó giống ai?”. Ý thức về huyết thống của người đàn ông rất mạnh mẽ. Dù đã hứa với anh Dư nhưng Trần Công Bằng vẫn luôn nhớ rằng mình có 2 giọt máu gửi ở nhà người khác. Đã hàng chục lần Trần Công Bằng định đánh liều đi thăm con nhưng nhớ tới khuôn mặt tội nghiệp của anh Dư cùng những lời cầu khẩn của anh, bác thợ cối lại thôi.
Một lần Trần Công Bằng đi chợ huyện mua gỗ dẻ về làm dăm cối, tình cờ bác đã gặp chị Tình. “Trời ơi! Người đâu mà sắt đá thế, nói đi là đi, nói quên là quên, chẳng còn nhớ đến ai nữa”.  Câu trách móc của chị Tình khiến Trần Công Bằng nao lòng. “Thì ra người ta vẫn mong nhớ mình”. “Thằng bé có ngoan không?”. “Ngoan, đã bắt đầu ăn bột rồi, ăn xong thì ngủ tì tì không quấy khóc gì hết, đúng là giỏ nhà ai quai nhà nấy”.  Trần Công Bằng móc túi áo lấy ra một xấp giấy bạc, đưa cho chị Tình: “Cho tôi gửi cho 2 chị em chúng nó mấy đồng coi như tiền mua quà cho bọn trẻ”. Chị Tình gạt tay bác Bằng ra rất dứt khoát: “Cám ơn! Đây cần người chứ không cần tiền. Ngày kia lên chỉnh hộ cái cối xay. Lần trước không biết chỉnh sửa thế nào mà xay ra gạo nát như cám, bán không ai mua”.  Chị Tình nói những câu đó với ánh mắt long lanh sáng rực. Cái ánh mắt cháy khát ấy như đốt lửa trong lòng bác Bằng. “Chú Dư dạo này thế nào?”. “Thì vẫn thế. Ngày đi cày, tối đánh bạc, chỉ có một chỗ là không cày được thôi. Ngày kia nhà em lên bệnh viện tỉnh, hình như để khám khiếc gì đó, khám đi khám lại mãi rồi mà có giải quyết được chuyện ấy đâu”.
Đúng hẹn, Trần Công Bằng đi sửa cối cho nhà chị Tình. Nhưng bác thợ cối vừa bước chân vào nhà thì chị Tình đã tuồn tuột kéo bác vào buồng và thì thầm: “Chỉnh hộ em cái cối này, còn cái cối kia không hỏng gì hết”. (Còn nữa)
Khánh Hoàng

Đón đọc loạt “Chuyện thâm cung bí sử gia đình” tại mục Gia đình trên Giadinh.net.vn vào thứ 2, thứ 4, thứ 6 hàng tuần

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments