“Thâm cung bí sử” (21-11): Câu đố khó giải nhất

Câu chuyện thứ 21: Hạnh phúc xa vời> Phần 1: Mong ước đơn giản nhất> Phần 2: Mùa xuân năm ấy> Phần 3: Nguy cơ đến từ vợ> Phần 4: Một người bạn tinh thần> Phần 5: Thuyết quy tâm> Phần 6: Cái đầu của nhà doanh nghiệp> Phần 7: Những toan tính khác nhau> Phần 8: Được mất một đời> Phần 9: Không có lại ngày xưa> Phần 10: Ông già cô đơn Ai cũng tìm kiếm hạnh phúc cho mình và người có được nó không nhiều lắm. Mỗi người nghĩ về hạnh phúc một cách khác nhau nên cách tìm kiếm hạnh phúc của mỗi người cũng khác nhau. Có người cho rằng của cải đồng nghĩa với hạnh phúc và cuối đời mới thấy là mình nhầm.  Hoàng đế Càn Long vàng bạc châu báu chất như núi vậy mà cuối đời vẫn thở dài nói với các thái giám rằng: “Tất cả đều vô nghĩa, khi về với đất ta có mang theo được cái gì đâu”. Đường Minh Hoàng xây dựng nên một triều đại hưng thịnh, quyền lực của ông ta ngả nghiêng thiên hạ nhưng cuối đời lại bị bỏ chết đói trong cung. Vậy quyền lực cũng không mang lại hạnh phúc. Giờ đây quyền lực của ông Bình ở đâu?
Ông biết ngày mai cơ quan cũ của ông có một cuộc hội thảo rất quan trọng, vậy mà trong hòm thư của ông không có giấy mời, nghĩa là ông bị bỏ quên thật rồi. Làm người không gì buồn bằng mình bị bỏ quên. Nếu không ai nhớ đến mình, không ai nhắc đến mình, không ai cần đến mình thì cũng có nghĩa là mình không tồn tại nữa. Việc không có giấy mời trong thùng thư khiến ông Bình thấy tủi thân.  Đây là trạng thái tâm lý phổ biến của người già. Họ rất hay tủi thân. Bỗng dưng ông Bình lại nhớ câu nói của vị tiến sĩ ở trường đại học nọ khi ông muốn anh ta nắm lấy quyền lực – “Cám ơn bác, nhưng món đó cháu không nghiện”. Hình như anh ta đã đúng. Nếu được sống lại tuổi thanh xuân một lần nữa, nhất định ông Bình sẽ theo đuổi đến cùng cái nghề lắp máy mà ông đã được đào tạo ở Nga. Nếu cứ tiếp tục phấn đấu theo con đường khoa học mà ông đã được đào tạo thì có lẽ bây giờ ông đã trở thành vua lắp máy của Việt Nam và đó hẳn cũng là quyền lực, một thứ quyền lực trong sạch không bao giờ mất đi.
Nhìn vẻ mặt không vui của ông Bình, giám đốc Minh Thư mời ông vào khu giải trí nhất dạ đế vương dành riêng cho ông. Ở đó ông là vua với đầy đủ hoàng hậu và cung tần mỹ nữ. Ở đó ông có tất cả, trừ tình yêu. Nếu không có tình yêu thì không có hạnh phúc. Ông Bình một thời đã có tình yêu nhưng bây giờ mất rồi.  Mấy năm gần đây ông Bình tưởng như có thể tìm thấy tình yêu ở Minh Thư nhưng hoá ra ông đã nhầm. Là người thông minh và đầy cá tính, Minh Thư nhất định không tự biến mình thành cây tầm gửi sống bám vào cây cổ thụ. Cô tổ chức khu giải trí cao cấp là để kiếm tiền và để giải khuây cho ông Bình chứ không phải đó là toà lâu đài hạnh phúc dành cho ông già. Ông đến đây, nhân viên của Minh Thư sẽ phục vụ ông tối đa để rồi sau đó ông sẽ thấm thía nỗi cô đơn tối đa. Hạnh phúc là gì? Đó là điều ông Bình chưa từng biết. Khánh Hoàng

Đón đọc loạt “Chuyện thâm cung bí sử gia đình” tại mục Gia đình trên Giadinh.net.vn vào thứ 2, thứ 4, thứ 6 hàng tuần

> Đọc toàn bộ loạt bài “Thâm cung bí sử” tại đây.

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments