Thầy của riêng em

Em nhớ cái mặt khó ưa của thầy mỗi khi ngồi bên cạnh dạy học, “soi mói” chỗ nào sai để chỉ dạy và không quên chê bai. Cái mặt thầy khi vui thì cười hiền lành nhưng khi nghiêm khắc là chẳng khác nào ông già 90. Thầy lúc nào cũng đăm đăm giống như muốn “uýnh” nhau tới nơi vậy. Biết mình dốt, dốt quá đi, đi ra đường có ai biết mình dốt đến như vậy nhưng khi bên thầy thì quả là “vải thưa không che được mắt thánh”. Thầy thường nói câu, “ngu mà lì”. Tức cái sự cứng nhắc của thầy quá, mình đâm ra uất ức: “Làm gì thì làm đi, khi nào cần em gọi chứ đừng ngồi ngó như vậy”. Thầy đáp lại: “Thích như vậy, tập chịu sự soi mói cho quen, mai này đi làm sẽ như vậy đó. Em thấy thầy thật nhiều chuyện. Muốn đi chơi mà phải làm cho xong mấy bài nữa.

Mình dốt cũng tại thầy, ai bảo thầy lúc nào cũng kè kè bên, hóa ra mình đâm chủ quan, ỷ y lại thầy, đến khi nào “nước tới chân mới nhảy”. Không biết từ nay đến lúc thi có học kịp không nhưng mà làm “biếng” quá đi. Thầy kinh nghiệm trong dạy học lắm! Thầy cũng từng làm sư phụ cho một đệ tử mà chị này học kế toán rất giỏi và chăm chứ đâu có ham chơi như mình, thành thử mình trái ngược và khó dạy bảo quá nên lúc nào thầy cũng chê tới tấp. Tại sao thầy không thấy những điểm tốt của mình ngoài mấy cái con số và tính toán này ra chứ? Này nhé, mình cũng rất chi là ngoan ngoãn và nghe lời thầy. Mỗi khi rảnh rỗi lại nấu cơm cho thầy ăn. Khi nào thầy kể chuyện thì có con bé này lắng nghe trước nhất…

Thầy có biết rằng, em chỉ thích nhìn mặt thầy khi thầy cười hoặc ngồi trò chuyện thôi. Còn những lúc dạy học như vậy thiệt “nuốt” bài không vô đâu thầy ơi! Em yêu cầu thầy phải coi lại bản sắc khuôn mặt mình mỗi khi tuyên truyền kiến thức bằng cách như thế nào đó thì chúng ta mới hợp tác “cái sự học” này lâu dài được. Và thầy mà có thay đổi được điều đó thì em mới hứa là chăm chỉ học hành hơn, còn không là em đi chơi à nha. Kính chúc thầy yêu dấu của em mãi yêu em.

ThaoTrinh

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments