Thường xuyên bị chồng đánh đập

Tôi và anh ấy quen nhau qua trò chơi trên mạng. Sau nhiều lần nói chuyện và gặp gỡ, chúng tôi yêu nhau. Anh hơn tôi hai tuổi. Khi yêu, anh rất tâm lý, chăm sóc và yêu thương tôi. Yêu nhau được một năm thì tôi trót mang dòng máu của anh trong người. Rồi chúng tôi quyết định kết hôn. Ban đầu không được hai bên gia đình đồng ý vì chúng tôi còn ít tuổi nhưng khi biết chúng tôi đã như vậy nên mọi người đành chấp nhận.

Tôi yêu anh bởi tính chất phác, biết yêu thương và quan tâm đến tôi. Anh là mối tình đầu nên tôi yêu thương anh hết lòng. Chúng tôi cũng trải qua rất nhiều cay đắng, ngọt bùi mới có thể đến được với nhau. Cứ tưởng rằng cuộc sống của tôi sẽ tốt đẹp hơn nhưng khi đứa con ra đời, vợ chồng không được hoà thuận, hay lục đục, cãi nhau. Tôi không ngờ con người anh lại thay đổi quá như vậy. Dường như không phải là anh nữa, anh có cái tính sĩ diện, bảo thủ và hay thích thể hiện. Nhiều lần anh đánh đập và đuổi tôi ra khỏi nhà vì những điều vô lý. Tôi thấy nhục nhã ê chề. Những người bạn bằng tuổi tôi bây giờ vẫn được trong vòng tay bố mẹ, được che chở, được ăn ngủ va đi học còn tôi giờ này phải ôm con ngồi khóc một mình. Anh đối xử như vậy khiến tôi cảm thấy ghê sợ con người anh và tôi đã bỏ về ngoại không biết bao nhiêu lần. Anh cứ hứa hẹn sẽ không đánh đập tôi nữa nhưng “giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời”.

Tôi cố gắng nhịn nhục cũng vì con. Khi vợ chồng nghèo khổ, tôi vẫn luôn ở bên cạnh anh nhưng khi anh làm ăn khá khẩm, anh ruồng rẫy tôi để đi theo gái và anh nói với cô ta là tôi vì tiền bỏ anh đi theo trai. Thật sự tôi rất shock khi nghe người mà mình yêu thương hết lòng lại nói về mình như vậy và cũng vì người tình nên anh đánh đập tôi. Tôi thấy ghê tởm con người anh ta. Nhưng khi tôi quyết định ly dị, mẹ anh lại khuyên và xin tôi bỏ qua cho anh để con cái đỡ khổ, anh cũng xin tôi quay về, anh sẽ chấm dứt với cô ta. Vì thương con, tôi đã “mở đường” cho anh. Sau một thời gian, cuộc sống của tôi có vẻ dễ thở hơn chút thì anh làm ăn thua lỗ.

Anh buồn chán, thường xuyên đi uống rượu chè đến sáng mới về, ngủ đến chiều dậy lại đi. Tôi thông cảm nên đã an ủi, động viên anh nhưng càng ngày trong mắt anh, tôi chẳng là gì nữa, anh đi hay về cũng chẳng nói hay hỏi han tôi. Còn tôi cứ ru rú ở nhà với mấy bức tường, nấu cơm, giặt rũ, chăm con cũng hết ngày. Tôi cảm thấy cuộc sống quá nhàm chán và vô vị. Nhiều lần anh đánh đập tôi, những người bạn tốt của anh cũng đã khuyên bảo không nên đánh vợ làm gì, chỉ cần nói thôi nhưng anh vẫn chứng nào tật nấy. Tôi cảm thấy “bỏ thì thương, vương thì tội”. Tôi cũng không muốn con phải chịu cảnh bố một nơi, mẹ một nẻo nhưng nếu tôi cứ sống thế này, tôi không biết phải chịu đựng tới bao giờ nữa?

Buon

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments