Tết mất vui vì chồng lừa dối hơn chục năm

Suốt hai tuần nay tôi thường xuyên vào đây để tìm hiểu tâm lý đàn ông,
dù đã ngoài 50, đã có gia đình và con đã lớn. Có lẽ tôi là kẻ quá lý
tưởng vào người mình chọn để kết hôn, hay tôi là kẻ ngốc nghếch nhất
trên cõi đời này mà tôi không biết.
 
Tôi gặp chồng tôi trong trường Đại học. Tuy không cùng lớp nhưng cùng
một khóa, tuổi cũng bằng nhau. Trước đó là bạn dần dần theo thời gian
chúng tôi đã thân nhau, để rồi sau hai năm ra trường chúng tôi đã trở
thanh vợ chồng. Chỉ trước đây hai tuần thôi, trong họ hay bạn bè, ai
cũng nói gia đình tôi hạnh phúc nhất. Chồng tôi là người tốt nhất, biết
chăm lo cho vợ con và họ hàng hai bên.
 
Có lẽ tôi đã ngủ say trong chiến thắng quá sớm. Hay tôi né tránh sự thật
để rồi đến nay, sự thật khiến tôi bàng hoàng đến không thể tin được gia
đình mà tôi vun đắp bấy lâu chỉ có trong sự ảo tưởng của riêng tôi.
 

Cách đây hai tuần, khi lấy hình từ máy chụp hình ra sau một cuộc họp
bạn, trong số hình đó có 4 tấm hình chụp những bộ phận nhạy cảm của phụ nữ,
và hình sexy của một cô gái (chúng tôi dùng chung máy chụp hình). Quá
ngạc nhiên, tôi đã gọi chồng tới hỏi sao lại có mấy tấm hình này? Chồng
tôi nói hình trên net, rồi nhanh tay xóa đi. Tôi vẫn ngạc nhiên sao hình
net mà lại vô được máy chụp hình. Chồng tôi lại nói tại mấy thằng bạn
trong công ty gửi phá. Tôi yên lặng một lát rồi chợt nhân ra rằng, chồng
tôi đã đi “ăn phở”. Tôi bèn nói: “Hình có số thứ tự sao là net được,
ông đã đi chơi gái rồi phải không?” Rõ ràng là như thế, nhưng khi nói ra
câu này, miệng tôi như khô đắng, và chỉ mong rằng chồng tôi nói không,
chồng sẽ chối. Nhưng không, chồng tôi đã yên lặng.

Tết mất vui vì chồng lừa dối hơn chục năm, Tình yêu -  Giới tính, lua doi, ngoai tinh, tu van tinh yeu online, bao phu nu, chi thanh binh,

Anh ấy đã lừa dối tôi khá lâu (Ảnh minh họa)

Sự yên lặng thật đáng sợ mà trước đây,
đọc trong các câu chuyện tôi không thể nào cảm nhận được thế nào là “sự
yên lặng đáng sợ” ấy! Sự tức giận bộc phát, tôi đã tát chồng và buông
lời thậm tệ. Tất cả là sự yên lặng! Không một lời biên minh, không một
lời xin lỗi.

 
Tôi không khóc được, và cũng chả biết mình phải làm gì. Lặng lẽ lên
phòng nằm. Một lát xuống, bình tĩnh lại, tôi hỏi chồng tại sao lại làm
thế. Câu trả lời có sẵn trong sách của bao nhiêu người đàn ông là “không
đáp ứng” được cho chồng, là chồng đã lo cho gia đình đầy đủ rồi thì giờ
phải có cơ hội hưởng thụ.
 
Tôi đề nghị ly dị, chồng tôi mới bắt đầu nói lời xin lỗi và hứa không
như thế. Chồng nói chỉ vì lúc đó say nên không kiềm chế được. Chỉ có một
lần đó thôi. Cô ta là gái bán hoa, qua đường, không là gì cả. Không lẽ
chỉ vì một lần  sai lầm của chồng, mà tôi không bỏ qua cho chồng, mà phá
bỏ đi tất cả những gì đã gây dựng hay sao?
 
Lý do vợ không đáp ứng rồi chồng đi giải quyết bên ngoài, cũng là một lý
do mà vợ chồng có thể ngồi lại nói chuyện với nhau. Vậy tôi có thể tin
được là đây chỉ là lần đầu và không bao giờ tái lại không hả? Liệu một
cô bán hoa có để cho người “cần giải quyết” chụp hình mình không?
 
Trước đây khi còn quen nhau, tình cờ tôi xem được mấy lá thư của một cô
gái gửi cho chồng. Cô ta nhắc lại những kỷ niệm mà họ vừa trải qua, là
đi xem phim, là chồng mua quà cho cô ấy. Một món quà y như của tôi
khi chồng về quê lên. Tôi đã hỏi chồng nói là người quen của gia đình,
coi như bạn thôi, nơi mà em chồng đang làm việc. Gia đình cô này rất tốt
với chồng khi tới thăm em và có lần má cô ta còn về quê chồng chơi.
Chồng cũng chỉ muốn đền ơn  và đi coi phim chung với nhiều người chứ
không phải một mình cô ấy.

Ngày cưới của chúng tôi cô ấy có tới, và xin thơm tôi một cái lên má
rồi nói “chúc anh chị hạnh phúc”. Cách đây không lâu tôi còn bắt gặp một
lá thư nháp cũ của chồng tôi viết cho một cô bạn hồi còn trung học
mà chồng còn giữ tới ngày nay. Tôi không tiện viết ra đây, nhưng có thể
nói là một lá thư tình đầy si mê với những từ ” tôi yêu em” được lập đi ,
lập lại rất nhiều lần. Tôi hỏi chồng nói cái thời tuổi trẻ ấy mà.
 
Tôi xin phép nói thêm với chị một chút về gia cảnh của chồng tôi.
Má chồng tôi là vợ lẽ sau khi sinh ra chị chồng và chồng thì ba theo gia
đình qua Pháp, hầu như không liên lạc gì với má chồng nữa.. Chị chồng
tôi sau đó chết và mẹ chồng đã lấy người khác, gửi chồng cho người cậu
nuôi. Sau này có  đón chồng về nuôi đến năm 12 tuổi thì bà nội chồng đón
cháu về nuôi. Chồng tôi có thêm 7 đứa em cùng mẹ khác
cha, chồng tôi rất có hiếu với cha mẹ cũng như rất thương em. Anh ấy nói
tuy nhà bà nội giàu, ngoài chuyện được ăn học ra chồng tôi cũng làm
việc như những người khác vào những lúc rảnh rỗi như bán xăng, vá xe.
 
Khi nghe mẹ tôi bệnh nằm bệnh viện, chồng đã mua cả chục cam sành tới
biếu khi chỉ  là sinh viên của những năm 79-80 ( những năm khó khăn).
Sau khi nghe hoàn cảnh của chồng, gia đình tôi, một gia đình nề nếp đã
nói rằng chồng thiếu thốn tình cảm gia đình , nên sau này chồng sẽ rất
thương yêu gia đình bé nhỏ của mình. Tốt số hơn bố giàu con ạ!
 
Về hình thức, chồng tôi là một người đàn ông lùn. chồng tôi lùn hơn tôi
dù tôi không cao hơn 160. Các bạn cùng trường tôi biết chồng tôi nhiều
vì ở ký túc xá, còn tôi ngoại trú, học xong là về. Ai cũng nói
là anh ấy rất ga lăng. Khi đi trên xe bus thì chuyện nhường chỗ là
chuyện nhỏ, mà chồng tôi còn trả tiền xe cho họ nữa, dù chả có thân tình
gì, chỉ có một lý do là học chung trường.
 
Ai nhờ gì anh ấy cũng bỏ thời gian ra làm cho họ. Khi đi làm về, vừa
dựng xe trước cửa, có chị hàng xóm gọi qua giúp cái này cái kia là chồng
tôi đi thằng qua nhà, mà khồng cần vào nhà nói với tôi một tiếng. dù
tôi đã dọn cơm chờ sẵn. Hay đi ăn tiệc anh ấy sẵn sàng gắp thức ăn cho
một cô gái cách chồng 2 người, làm cô ta mắc cở phải nói anh gắp cho chị
đi. 
 
Có những lúc tâm sự với nhau, chồng nói rằng ngày xưa nghèo, vì phải tự
mưu sinh bán bánh mì lấy tiền đi học, khi bà nội già yếu. Đôi khi kẹt
quá còn bán cả máu! Phải ăn khoai mì đi thi. Chị cũng biết, đồng lương
công nhân viên cái ăn có thể đủ nhưng không khá lên được. Chúng tôi cũng
phải làm ăn thêm bên ngoài. Tôi xin nói thêm một điều nữa là hầu như
trưa nào chồng tôi cũng về nhà ăn cơm. và tối nào cũng về nhà ngủ. Những
lần đi chơi nhâu nhẹt với bạn bè đến khuya , lý do là phải quan hệ
người này người kia trong làm ăn.
 
 Buồn vì mình không chọn được người chung thủy như mong muốn. Nhưng tôi
rất muốn hiểu chồng mình muốn gì , nghĩ gì. Nhưng mỗi khi nói chuyện với
nhau thì chồng tôi đều nói có gì đâu. Không có gì cả? Vậy sao chồng tôi
lại có một cuộc sống lạ kỳ mà đến nhức cả đầu như thế! Ngay cả bây giờ
đã mấy lần tôi gợi ý hai vợ chồng nên ngồi lại nói chuyện với
nhau, chồng chỉ nói là bỏ qua đi, đừng nhắc lại nữa.
 
Nhưng tôi nghĩ một cô gái cho chụp hình như thế không phải là loại qua
đường phải không chị? Thậm chí tôi còn nói là đã sống với người khác rồi
phải không, cho tôi biết để tôi còn liệu. Nhưng Chồng tôi vẫn một mực
chỉ là qua đường. Không biết cô ta là ai!
 
Giờ đây, tôi xâu chuỗi từng sự kiện lại để thấy rằng, đây không phải là
lần đầu! Cách đây 20 năm tôi đã thấy mấy cái ‘bao” trong cặp của chồng.
Và chồng nói rằng mấy thằng bạn nghịch ngợm bỏ vào đó mà, rồi sau đó
không thấy nữa.
 
Vài năm sau tôi thấy mấy cái cùi vé xem phim buổi trưa. Chồng nói là xem với mấy người bạn trong lúc trưa được nghỉ.
 
Vài năm sau tôi đọc được trên máy nhắn tin là “Chú C. ngày giờ đó đi coi
phim với V nhé!”  do anh ấy để quên máy ở nhà. Và chồng tôi nói mấy đứa
phá đấy thôi. Không bắt tận tay, nhưng mỗi lần như thế tôi đều nhắc nhở
và cảnh báo chồng. Thật lòng tôi không hay lục lọi, hay móc bóp chồng. Cũng chưa bao giờ đến công ty chồng vì muốn giữ thể diện cho chồng.
 
Giờ đây, khi nhắc lại những lần đó, chồng tôi nói: Nhưng việc bỏ “bao”
vào cặp là phòng hờ khi ngẫu hứng không kiểm soát được thì có cái dùng ,
không bị lây bệnh. Tuổi trẻ mà! Một câu trả lời hết sức thành thật đến
đau lòng.
 
Chồng tôi không bao giờ đi cắt tóc bên ngoài, mà tôi là người cắt tóc
cho chồng. Bao nhiêu năm nay. Ngay cả chuyện cạo râu chồng tôi cũng sợ
nên cạo ở nhà. Chồng tôi là một người rất sạch sẽ, đến cái bình pha sữa
của con cũng luộc từ lúc nước lạnh , và chờ cho nồi luộc nguội mới lấy
ra dùng. Bình sữa có bị hư thì mua cái khác , nhưng phải luộc đúng như
sách nói! Rau sống bao giờ cũng trụng, không ăn sống vì sợ dơ.

Tết mất vui vì chồng lừa dối hơn chục năm, Tình yêu -  Giới tính, lua doi, ngoai tinh, tu van tinh yeu online, bao phu nu, chi thanh binh,

Tôi đau khổ vì bị chồng lừa dối (Ảnh minh họa)

Tôi hỏi chồng: “Vậy còn tình cảm vợ
chồng bấy lâu nay, còn sự thủy chung ở đâu? Vợ chồng lấy nhau , ở với
nhau vì cái gì?” Thì chồng tôi trả lời: “Bỏ qua cho anh đi . Đừng nhắc
tới nữa!” Tôi hỏi tôi có khuyết điểm gì? anh ấy đều nói không có gì đâu.

 
Biết là đau nhưng tôi cũng muốn mổ xẻ ra một lần để hiểu nhau hơn, nhưng chồng tôi  vẫn chỉ nói có thế! Biết làm thế nào đây?
 
 Tôi viết thư cho chị, vừa có người để chia sẻ (chị là người đầu tiên)
vừa để có người cho mình ý kiến khi mà người trong cuộc không được sáng
suốt. (Bạn đọc).

Trả lời:

Chào chị, cảm ơn chị đã gửi băn khoăn về chuyên mục. Qua câu chuyện
của chị, chúng tôi hiểu chị là một người phụ nữ đã tuổi trung niên,
tuy nhiên, đến tuổi này, mà chị vẫn đau đớn về việc bị chồng phản bội.

Quả thật, như những gì chị kể thì có lẽ anh ấy đã có “bồ” ở bên ngoài
chứ không phải là “gái bán hoa” hay “qua đường” gì cả. Đơn giản vì nếu
là “gái” thì giữa họ đã không có những điều thân thiết như thế. Linh
tính của phụ nữ cùng với những hành động xâu chuỗi lại đã khiến chị
khẳng định điều đó, và chị đau đớn bởi sống với nhau đến khi đầu gần
bạc thì lại phát hiện chồng ngoại tình.

Càng nghĩ đến chuyện chồng ngoại tình bao nhiêu chị càng đau đớn bấy
nhiêu khi nhớ lại những kỷ niệm đã có giữa hai người. Xưa kia anh ấy tốt
bụng, chăm lo cho gia đình, tốt với bên ngoại, chị lại hơn anh ấy về
hình thức, thế nhưng cuối cùng, anh ấy lại phản bội chị. Chị thấy bất
ngờ và sửng sốt và không thể tưởng tượng được người đầu gối tay ấp với
mình bao lâu nay lại bỗng như thế.

Giờ đây, chị đau đớn không tin vào sự thật, chị hy vọng anh ấy sẽ
chối, sẽ phủ nhận mọi việc, nhưng thật không ngờ, sự im lặng ngầm ý
thú nhận khiến chị càng đau khổ hơn. Có lẽ, phụ nữ nào cũng vậy, biết
chồng lừa dối mình nhưng vẫn muốn níu giữ, vẫn mong đó chỉ là một phút
“qua đường” trong phút chốc, nhưng đến khi biết rằng anh ấy đã để
“bao” ở cặp từ rất lâu, đã nhắn tin tình cảm, mua quà cho người phụ nữ
khác thì có lẽ đó không chỉ là “ăn bánh trả tiền” nữa. Thực sự chia sẻ
với nỗi đau bị phản bội với chị.

Chị đã yêu cầu ly dị, nhưng anh ấy không đồng ý, có lẽ đó cũng là
phản ứng của chị khi quá nóng vội mà thôi, bởi ở tuổi này, nếu ly dị,
chị sẽ phải đối mặt với áp lực dư luận, con cái và hàng loạt những
vấn đề khác. Nếu như chị chấp nhận được rằng, người đàn ông nào cũng có
một vài lần sai lầm trong cuộc đời thì chị sẽ thấy nhẹ nhàng hơn,
nhưng phần đông, không người phụ nữ nào không đau đớn vì điều đó. Do đó,
hãy nói chuyện thẳng thắn nhẹ nhàng với chồng, để anh ấy hiểu được cảm
giác của chị, nếu như anh ấy quyết tâm không như thế nữa thì chị hãy thử
tha thứ và theo dõi xem anh ấy có thực sự sửa đổi hay không, còn nếu
như anh ấy vẫn tiếp tục chứng nào tật ấy thì có lẽ phải dùng đến biện
pháp mạnh hơn để anh ấy hiểu giá trị của hạnh phúc gia đình.

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments