Tâm sự của ông chồng lấy phải vợ quá thông minh

Mới
nghe đến đó, dù có buồn ngủ đến mấy anh cũng phải lồm cồm bò dậy, làm
vệ sinh cá nhân, đưa con đến trường rồi chuồn đến cơ quan sớm.

Vợ anh quan hệ ngoại giao rất tốt, bạn bè toàn làm to, trong khi đó,
anh chỉ là một viên chức bình thường, quan hệ làng nhàng, cũng chẳng bao
giờ anh để ý đến việc phải làm quen người này, bắt thân với người kia
để còn nhờ vả. Chính vì cái “điểm yếu” ấy nên anh bị vợ đem ra “xử”
suốt.

Chưa có ai “thắng” được vợ anh trong những lần tranh cãi. Phần vì họ
“không có tài”, phần vì nhường, vì nản. Vợ anh chưa bao giờ nặng lời với
bất cứ ai, ngược lại, luôn nói rất nhẹ nhàng, thậm chí, khiến người
nghe “rùng mình” vì mức độ truyền cảm của những câu nói. Trong khi “đối
thủ” mặt mày tức tối, giận dữ đầy mình thì vợ anh vẫn rất thản nhiên,
vẫn bình tĩnh, nhẹ nhàng, chậm rãi, phân tích từng câu, từng chữ. Người
nào không đủ kiên nhẫn chịu đựng chắc cũng phải “chết vì tức”.

Biết tính vợ hay lý luận, anh Nam đã hạn chế hết sức việc tranh cãi
với vợ. Nhưng anh toàn phải rơi vào những trường hợp “bất đắc dĩ”. Vợ
anh phản bác lại ý kiến của chồng một cách “triệt để”, hợp logic và rất
nhẹ nhàng khiến anh đêm nào cũng phải “ôm cục tức” lên giường. Biết là
vợ có lý, nhưng cái kiểu cứ hiếu thắng, thích chứng tỏ làm anh không
chịu được. Anh tâm sự: “Cái gì cô ấy cũng “theo em thì cái này phải như thế này mới đúng” làm mình có cảm giác kém cỏi thật sự”.

Anh Nam để ý, vợ anh rất hay dùng những từ mang tính chất khẳng định
tuyệt đối, kiểu như: “rất là”, “chưa bao giờ”, “chính xác”, “không thể
như thế”… Cứ mỗi lần vợ mở miệng nói là anh tìm cách chuồn cho êm
chuyện, chứ ngồi lỳ đó rồi cũng có khi hai vợ chồng tranh cãi đến “nổ”
nhà.


Vợ anh quan hệ ngoại giao rất tốt, bạn bè toàn làm to (ảnh minh họa)

Vợ anh bảo anh không có chí khí đàn ông. Anh ức lắm. Anh không bôn
ba, kiếm tiền, nhưng cũng chẳng ngồi không. Với lại, mức lương của hai
vợ chồng cũng đủ trang trải cho sinh hoạt. Anh cần nghỉ ngơi và dành
thời gian cho gia đình. Nhưng cứ đụng đến vấn đề ấy là vợ anh lại lý
luận: “Đàn ông là phải mạnh mẽ thì mới làm chỗ dựa cho phụ nữ được. Anh mà cứ như thế làm sao em và con dựa vào?”.

Còn nữa, vợ anh luôn biết cách giải quyết mọi vấn đề, dù là của mình
hay là của người khác. Chị luôn nhìn ra những điểm khúc mắc cần giải
quyết, và đưa ra những lý luận hùng hồn. Quả thật, với tính cách ấy, chị
chiếm được cảm tình của sếp và đối tác khi làm việc. Nhưng khi “áp
dụng” nó vào đời sống riêng thì cái sự thuyết giảng “hơi quá đà” của chị
lại làm cho người khác có cảm giác mình đang bị “lên lớp”.

Nhưng mà người bị “lên lớp” nhiều nhất vẫn là anh Nam và thằng con
trai 8 tuổi. Anh mà làm sai việc gì thì việc bị vợ thuyết giảng cả ngày
là không thể tranh khỏi. Mấy ngày trước, cái tủ lạnh nhà anh bị lỏng
phích cắm, anh lấy đồ lề ra sửa, không ngờ khi găm vào thì một tiếng nổ
phát ra, cái tủ lạnh bị cháy khét lẹt.

Vợ anh trông thấy, nhăn mặt lại, giọng chị đều đều: “Em
đã nói rồi, những thứ này phải để cho người có chuyên môn làm, anh
không biết gì, đụng vào nên hư là phải. Lần sau anh phải rút kinh nghiệm
đi, vừa hư đồ mà có khi còn bị chết oan không chừng”. Anh ừ hử cho qua chuyện, mặc dù vừa thấy xấu hổ, vừa thấy tức.

Chuyện gì vợ anh cũng biết tuốt. “Cô
ấy nắm được tâm lý của người khác, đến nỗi, mình chẳng bao giờ cần trả
lời mỗi khi cô ấy hỏi, vì đơn giản là cô ấy luôn biết mình sẽ trả lời
như thế nào” – anh Nam tâm sự.

Hôm rồi anh mời bạn đến nhà, hai người đang tranh cãi vấn đề nghề nghiệp. Anh bạn anh than vãn: “Tao ngán cái nghề tao đang làm lắm mày ạ, không biết theo được mấy bữa nữa”, nghe thế, vợ anh “đế” vào một câu: “Làm
nghề gì cũng phải có đam mê, cũng giống em đây, ai cũng bảo phụ nữ làm
kinh tế vất vả, nhưng em lại đam mê, lại thích, nên vượt qua được tất”. Bạn anh mắt tròn, mắt dẹt, không biết phải đối đáp như thế nào nên cứ “tu” bia ừng ực.


Vợ anh luôn biết cách giải quyết mọi vấn đề, dù là của mình hay là của người khác (ảnh minh họa)

Vợ “sắc” quá khó hạnh phúc?

Người khác thì không biết thế nào, nhưng anh Nam thì nghĩ như thế. Cứ
cái kiểu vợ “sắc” hơn chồng, cái gì cũng giải quyết được khiến người
đàn ông nhiều khi thấy mình kém cỏi và dễ chạm tự ái.

Cùng một câu nói của vợ, nhưng nếu không cường điệu hóa, không thuyết
giảng quá nhiều thì chắc anh Nam cũng “chấp nhận” được. Đằng này, vợ
anh khi nào cũng muốn chứng tỏ “độ” sắc sảo của mình nên cứ phải huy
động hết trí thông minh vào vấn đề ngôn ngữ. Anh để ý rằng, những người
nói chuyện với vợ anh đều giống như đứa trẻ đang đứng nghe cô giáo giảng
bài. Anh hiểu cái cảnh ấy lắm, vì nó xảy ra với anh thường xuyên.

Có cô vợ sắc sảo, biết lo toan, lại hiểu rộng, nên mọi việc trong nhà, vợ anh quyết là phần nhiều. “Việc gì mình làm, không bao giờ cô ấy ưng ý. Cứ phải theo ý cô ấy thì mọi việc mới tốt, mới hoàn hảo được”.

Vậy nên anh Nam cứ thấy mình như cái bóng ở trong nhà. Đi làm về, nếu
chưa có cơm thì ăn tạm mì gói, chứ đừng có dại mà nấu nướng gì. Bởi khi
nào về trông thấy mâm cơm tự tay anh nấu, vợ anh cũng nhăn mặt, chê anh
không biết cách chế biến.

Ngay cả việc học hành của con, việc thăm nom nội, ngoại, sắm sửa
trong nhà, vợ anh cũng quyết là phần nhiều. Anh có đưa ra ý kiến thì lại
bị “bà luật sư” bác bỏ bằng những lý lẽ thuyết phục. Anh ngại ngùng: “Mình
nhịn mãi thì thành thằng “đần” trong mắt vợ, nhưng nếu mà tranh cãi đến
cùng thì cũng chẳng biết sẽ đi đến đâu. Vợ mình chẳng bao giờ nhường
ai, lại đủ thông minh để “dồn” mình vào thế bí. Mệt mỏi lắm!”.


Vậy nên anh Nam cứ thấy mình như cái bóng ở trong nhà (ảnh minh họa)

Anh đã nhiều lần nói với vợ, mong vợ giảm “độ” sắc sảo xuống cho êm
cửa, êm nhà, nhưng rồi mọi việc cũng đâu vào đấy. Vợ anh chẳng để ý đến
điều đó, cứ theo quán tính, giải quyết mọi việc êm ru theo ý mình.

Chuyện trong phòng ngủ của hai vợ chồng cũng bị vợ anh “điều khiển”.
Hai vợ chồng anh chẳng mấy khi “hợp cạ” trong chuyện này, vì khi anh
“muốn”, chị lại mệt, và ngược lại. Nói thì nói vậy, chứ số lần anh bị
“nhịn” vẫn nhiều hơn gấp mấy lần vợ anh. Nhưng điều làm anh “ấm ức” nhất
vẫn là việc vợ anh cho rằng: đàn ông mà cứ mê “chuyện ấy” thì chẳng làm
nên trò trống gì.

Cái cảm giác bị lép vế trước vợ, ngay cả trên giường ngủ khiến anh
Nam chán ngán. Chuyện vợ chồng nhạt nhẽo dần. Người ta đồn vợ anh “cặp”
với giám đốc, anh cũng chẳng buồn ghen, anh đã thấy nguội lạnh dần dần.
Anh nghĩ thầm: “Nếu như cô ấy đừng tỏ
ra lấn át chồng, đừng sắc sảo quá với chồng, thì sự thông minh, sắc sảo
đó sẽ là một lợi thế rất lớn. Đằng này…”.

Đúng là có một người vợ sắc sảo quá, trong khi vợ không biết “hãm” cái phần hiếu thắng lại thì cũng khổ thật!

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments