Tại sao phải cưới ngay?

“Cưới vợ thì cưới liền tay

Chớ để lâu ngày lắm kẻ gièm pha”

                                        (Ca dao)

Kệ chứ, ai gièm cứ gièm, tình yêu chẳng lẽ không lớn hơn những lời thị phi vô căn cứ?

Kệ chứ, cái sự cưới đâu có giống chạy
đua cự ly ngắn, hơn thua nhau từng giây; đâu có giống đánh bạc ở Las
Vegas để cho kẻ thắng cuộc gom được hết (“The winner takes it all”) như
trong bài hát xưa của ABBA?

Kệ chứ, cưới liền tay thì đâu có khó,
vấn đề là ở chỗ có dẫn đến ly hôn liền tay hay không. Hình như thường
thì hai chuyện ấy xảy ra cùng nhau, cái này dẫn đến cái kia một cách… tự
nhiên.

Tôi thấy đôi uyên ương đáng ngưỡng mộ
nhất là hai bạn Jonnny Depp và Vanessa Paradis. Họ có con với nhau, sống
cùng nhau, đi đâu cũng có nhau, gắn đời mình vào nhau, bằng tình yêu
bền chặt chứ không bằng tờ hôn thú đăng ký vội vã ở ủy ban phường. Tòa
thị chính Tây hay ủy ban phường ta thì cũng thế, họ từ chối thủ tục đó.

Họ, một Mỹ một Pháp, người nào giữ
quốc tịch người nấy, nhưng không vì thế mà Paradis không mỗi ngày một
gần với lối sống Mỹ hơn, và Depp cũng chẳng vì chuyện giấy thông hành
cấp ở đâu mà chẳng thể sống như một tay đàn ông Tây thứ thiệt. Hai người
đan hòa vào nhau như một lẽ tất yếu của tình cảm, của thấu hiểu, của
cảm thông (chắc là phải rất nhiều cảm thông vì Depp vốn có đời sống quá
khứ rất giông bão, và Paradis cũng không kém), của tự do trong cách tổ
chức đời sống. Chẳng cần lời thề nào trước người làm chứng; họ tự thề và
tự chứng cho nhau. Thế không vui hơn ư?

Thế thì tại sao phải cưới ngay?

Sao phải vội “dán nhãn”?

Tôi nhớ lại lời hai người anh, nhạc sĩ
Xuân Hồng và nhạc sĩ Phạm Trọng Cầu, đã nói nửa đùa nửa thật với tôi
khoảng năm 1995. Anh Xuân Hồng bảo, cưới đi mày, ngâm lâu không tốt đâu.
Anh Cầu bảo, mày cưới nhanh để tao còn đi dự được chứ, không tao chết
mất làm sao. Thế mà lời nói vận vào sự thật: cả hai anh đều không dự
được lễ cưới của tôi. Mà ngay cả cuộc hôn nhân sau rất nhiều năm quen
nhau cũng không giữ được bền. Vậy thì không nên để lâu, hay là không nên
cưới?

Đây không là chuyện con chim phải tên
sợ nhánh cây cong. Lại chẳng phải chuyện mê tín, nghĩ mình có “dớp” xấu,
đâm ra phản đối hôn nhân. Tôi chỉ cho rằng những gắn bó trong tình yêu
(nếu quả thật đôi lứa đã gắn bó bằng tình yêu) không nhất thiết phải
được củng cố bằng đám cưới. Đám cưới có thể khiến người ta bỗng dưng
chỉn chu hơn, có trách nhiệm hơn, cứng cáp trưởng thành hơn, nhưng đám
cưới đồng thời cũng khiến người ta xơ cứng và máy móc hơn.

Nói thế không có nghĩa là tôi ủng hộ
sống thử. Trong một bài viết cho Tạp chí Đẹp hai năm trước, tôi đã phân
tích điều này. Giờ, tôi nhắc lại ngắn gọn: sống thử không giống như
thật, không bao giờ là thật được. Còn hôn nhân thì đúng là thật, nhưng
không nên tìm cách “dán nhãn” vội vã cho các mối quan hệ. Hãy để nó phát
triển tự nhiên, theo cái cách đúng như khi hai người đến với nhau: hai
người xa lạ gặp nhau, dần dần trở nên thân thuộc, quyến luyến, dần dần
học cách gìn giữ nhau, cách đan cài hai đời sống vào làm một. Tiến trình
của một mối quan hệ tự nó xảy ra, đâu có cần áp đặt, kiểm tra, đặt tên,
dán nhãn. Tôi nghĩ vậy, tin vậy.

Hôn nhân – khoản hụi cần hốt sớm?

Hôn nhân truyền thống có vẻ đẹp đặc biệt
của sự thủy chung, chia sẻ, thậm chí hy sinh và chịu đựng. Tiếc là
chúng ta không còn sống trong thời đại truyền thống. Mà là thời đại
truyền thông. Mọi nhiễu loạn xảy ra trong hôn nhân sẽ gây hậu quả đáng
tiếc gấp nhiều lần sự trục trặc, ngộ nhận, thậm chí tan vỡ, của những
cặp chưa cưới.

Khế ước hôn nhân mặc nhiên quy định ta
phải làm theo những đòi hỏi của gia đình người phối ngẫu, bất kể bây
giờ đã là thế kỷ hăm mốt và bất kể ta đã trưởng thành từ lâu, đã có nhân
cách ổn định, nghề nghiệp ổn định và vị trí xã hội ổn định. Thường thì
đòi hỏi thực chất là một cuộc đổi chác, đôi bên cùng có lợi: anh chị
sống theo cách chúng tôi (bố mẹ vợ, chồng) muốn, thì anh chị sẽ có được
tình cảm và sự bảo bọc của chúng tôi, bằng không thì anh chị tự lo lấy
thân. Dù món quà trao đổi có to đến mấy, tôi thấy mất mát lớn nhất vẫn
là mất mình. Đã mất mình thì tình yêu làm gì mà tồn tại nổi…

Bởi thế, hôn nhân nên là món quà sau
cùng mà Trời ban cho những kẻ biết sống, biết yêu, biết giữ gìn hạnh
phúc. Đừng bao giờ là khoản hụi hốt sớm để… yên tâm, để làm vốn cho
những kế hoạch, để tránh bị gièm pha, để “cho giống người ta”.

Đã là sự cưới tử tế, vui vẻ, thì không
bao giờ sợ lỡ. Ta chỉ lỡ những cơ hội, mà hôn nhân thì dứt khoát không
chịu để cho ai xếp vào hàng cơ hội..

Hôn nhân đừng bao giờ là khoản hụi hốt sớm để… yên tâm, để làm vốn cho những kế hoạch, để tránh bị gièm pha…

Bài Quốc Bảo

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments