Tạm biệt tình đầu

Chỉ biết rằng em rất muốn được nghe thấy giọng nói của anh, được nhìn thấy anh cười. Không biết có ai nói với anh là anh cười trông rất đáng yêu chưa? Chính nụ cười của anh đã là động lực tiếp thêm sức mạnh, giúp em ở nơi phương xa này vơi bớt nỗi buồn nhớ nhà. Vậy mà anh nỡ vội lấy đi niềm vui nhỏ của em. Lòng người sao dễ đổi thay vậy anh? Chỉ mới đây thôi, anh còn nói nhớ em, yêu em, muốn xây cho em một ngôi nhà hạnh phúc trong đó có anh và em nhưng giờ đây tất cả chỉ còn là quá khứ, dĩ vãng.

Anh là người đầu tiên nhen nhóm ngọn lửa tình trong trái tim em nhưng cũng chính anh là người đã phũ phàng dập tắt nó. Có thể với anh, đó là giản đơn nhưng với em, nó lại có một ý nghĩa thật lớn lao. Anh có thấy mình là một người tệ không? Anh từng nói với em “Ở nơi xa, em hãy luôn vui vẻ và cười nhiều em nhé, dù thế nào đi nữa anh vẫn sẽ chờ đợi ngày em trở về”. Em quá ngốc nghếch, sao lại vội vàng tin những lời anh nói? Từ lâu, em đã nhận ra anh không thuộc về em nhưng em vẫn cố níu kéo một thứ tình yêu phù phiếm.

Em đã rất buồn khi để anh dần xa em nhưng là bạn, em nghĩ sẽ là tốt hơn cả cho hai ta. Chính em chủ động nói với anh điều đó mà sao trái tim em thấy nhói đau? Nhưng thời gian sẽ làm phai nhòa hình ảnh của anh trong trái tim em. Tình ta ra thế này nhưng em không trách gì anh đâu, chỉ trách em quá khờ, vội vàng tin anh, yêu anh để rồi chuốc lấy niềm đau. Bắt đầu từ nay, em sẽ bước đi trên con đường riêng của em, tập với cuộc sống không còn có anh gọi điện, nhắn tin hay quan tâm lo lắng cho em mỗi ngày. Em sẽ gói những kỷ niêm về anh ở một nơi thật sâu trong trái tim. Đây sẽ là lần cuối cùng em gọi tên anh, N ạ!

VC

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments