Sở Khanh cũng chỉ lừa được con gái dễ dãi…

Tôi không phải là người hay đọc báo online. Đợt vừa rồi tôi ở nhà nên có
thời gian rảnh lên mạng và khá hay đọc mục Tâm Sự. Tôi cũng
đọc khá nhiều bài viết về trinh tiết hay câu chuyện về những cô gái bị
người yêu ruồng bỏ và chấp nhận “trái đắng”. Comment cũng khá nhiều ý
kiến trái chiều, đa số là chửi rủa đàn ông, là lỗi 100% về đàn ông và
những cô gái luôn là “nạn nhân” đáng thương.


Thứ nhất, tôi có thể
khẳng định: tôi là một gã đểu. Theo như ý kiến của nhiều người thì tôi
là một gã Sở Khanh chính hiệu. Vì nói thật là tôi đã yêu và ruồng bỏ một
vài cô gái.

Thứ hai: Tôi là người thẳng thắn. Tôi sai chỗ nào
tôi sẽ nhận chứ không ra vẻ đạo đức, lấp liếm cái sai của mình. Tôi chấp
nhận nghe người khác chửi bới, mắng mỏ trước lỗi sai của tôi. Và ok!
Tôi là một người đàn ông đểu cáng như bao người đểu khác đầy rẫy ngoài
xã hội và bị mọi người gắn cho cái mác Sở Khanh. Các bạn cứ tha hồ ném
đá, chửi bới, nguyền rủa tôi gặp quả báo và coi tôi như tên hung thủ đã
hại đời những cô gái mà các bạn đã đọc trong các bài viết đi. Tôi chấp
nhận hết.

Thứ ba: Thưa các bạn, nhiều khi các bạn đọc 1 chiều mà
không nhìn chiều còn lại. Đơn giản vì thằng đểu cũng có cái lý của thằng
đểu các bạn ạ. Tôi cũng có cái lý của mình khi chia tay những cô gái
trong đời tôi. Chú ý là tôi không hề bao biện lỗi lầm hay ngụy biện gì
đâu nhé -đơn giản vì tôi biết tôi sai mà. Tôi chỉ muốn nêu diễn biến tâm
lý và suy nghĩ của những Sở Khanh như tôi thôi. Các bạn chấp nhận được
thì chấp nhận. Không chấp nhận được thì cứ ném đá nhiệt tình. Nếu im
lặng thì càng… cảm ơn.

Đọc
bài viết của các cô gái bị phụ tình, đàn ông hiện lên như một kẻ ma
mãnh và lừa đảo chuyên nghiệp. Chuyên đi dụ dỗ để cướp đoạt đời con gái
nhà người ta. Tôi xin hỏi các bạn nhé! “Lừa” có nghĩa là gì? Theo tôi,
lừa tức là tìm mọi phương thức nhằm chiếm đoạt của người khác trong khi
người đó không muốn. Và cụ thể những trường hợp bị cưỡng bức thì đúng.
Nếu hai bên đều tự nguyện, xin hỏi có phải là lừa không ạ? Hai bên đều
hưởng lợi, xin hỏi có phải là lừa không ạ? Trừ trường hợp cưỡng bức ra,
tôi nghĩ chuyện quan hệ tình dục trước hôn nhân đều không phải là “lừa”.
Đơn giản vì các bạn đã đủ tuổi thành niên rồi, phải tự chịu trách nhiệm
với đời mình chứ? Sao lại đem đời cho trai rồi sau đó nói rằng mình bị
lừa. Các bạn cũng sướng cơ mà?

Thế cho tôi hỏi lúc yêu nhau, được
người yêu chiều chuộng, đàn ông cũng phải “đầu tư” nhiều thứ, tốn nhiều
công sức mới cưa được các bạn, vậy sao chúng tôi không kêu bị “lừa”? Có
thể các bạn sẽ nói rằng: “Tại anh hứa hẹn cưới tôi làm vợ! Tại anh nói
yêu mình tôi! Tại anh nói về tương lai…”. Tôi buồn cười nhất là khi có
những cô gái lấy lý do cả tin. Tương lai thì ai biết trước được điều
gì? Tự dưng đi hứa mồm mà cũng tin? Giả sử có người bảo bạn: “Bạn đưa
cho tớ 100 triệu, tháng sau tớ trả cho bạn 1 tỷ”, bạn tin không? Thế cho
nên xã hội mới có cái gọi là pháp luật để đảm bảo sự bền vững cho lời
hứa hẹn – mà cụ thể trong tình yêu đó chính là hôn nhân.

Nói một
cách ngọt ngào: “Bạn thật là một người trong sáng, thánh thiện, ngây
thơ”. Nói một cách thô hơn: “Bạn là ngu”. Nói một cách nhẹ nhàng: “Bạn
là người sống thiên về tình cảm, không có lý trí và không có bản lĩnh
trước cám dỗ”. Nói theo kiểu chuyên môn: “Bạn bị yêu mù quáng”…

Trong
cuộc sống, bạn chỉ nên tin bố mẹ, máu mủ ruột rà của mình còn tất cả
những người khác… thật giả lẫn lộn. Để đặt lòng tin vào một người nào
đó, bạn nên cân nhắc kỹ và nếu chấp nhận thì dù điều xấu nhất xảy ra thì
cũng không nên coi như lỗi của người khác hoàn toàn. Thế cho nên các cụ
vẫn có những câu kiểu như “lòng người dễ tỏ nông sâu”…vv…

Đời
tôi cũng trải qua kha khá mối tình và yêu đương với nhiều người, đương
nhiên là cũng có “chuyện đó” xảy ra. Như tôi đã khẳng định, tôi là Sở
Khanh. Nhưng nói thật là nếu các bạn gọi là “lợi dụng” hay “lừa” thì
thằng Sở Khanh như tôi cũng chỉ lừa được những người con gái dễ dãi thôi
chứ nếu là gái chính chuyên thì những thằng đểu như tôi cũng chẳng có
đất dụng võ. Chú ý: Dễ dãi ở đây không có nghĩa là dễ dãi với đàn ông
con trai, nhiều khi là dễ dãi với chính bản thân mình, dễ dãi với đạo
đức lối sống truyền thống và dễ dãi trước cám dỗ…

Khi tôi nói điều ấy, có thể các bạn sẽ lại nói cái kiểu:

– Chính vì có những người như anh nên các cô gái mới… khổ.

– Tại sao anh không yêu, không xác định với người ta mà lại này nọ với người ta để làm người ta khổ?

Nói
thật nếu các bạn gái đã muốn giữ, chúng tôi cũng chẳng ép được. Các bạn
cũng đừng bảo rằng chúng tôi phải có trách nhiệm giữ cho các cô gái.
Nhưng khi chính bản thân họ đã không muốn giữ thì chúng tôi cứ giữ thì
chẳng khác gì có vấn đề? Khi ở bên cạnh nhau, cả đàn ông và đàn bà đều
bị cảm xúc và bản năng chế ngự và đều muốn tận hưởng “cám dỗ” đó. Đương
nhiên, trong tình huống như vậy thì phụ nữ thường có trách nhiệm gìn giữ
để chuyện đó không xảy ra hơn là đàn ông. Đơn giản vì:

1. Bản
năng của đàn ông rất cao. Thể hiện ở chỗ đàn ông phải thủ dâm hoặc có
thể ngủ với người mình không yêu đơn giản để thỏa mãn nhu cầu sinh lý.
Nếu như anh ta không tìm cách giải tỏa được-sẽ có khả năng ảnh hưởng đến
tâm sinh lý. Còn phụ nữ thì sẽ không bị bản năng chi phối nhiều bằng
đàn ông đặc biệt là những cô gái chưa quan hệ thì không bị ảnh hưởng bởi
“nhu cầu”. Kể cả có muốn giữ cho người yêu thì nhiều lúc bản năng đàn
ông cũng khó cho phép.

Nói thật, một người đàn ông khi yêu chắc
chắn sẽ phải có một số lần “đòi”. Nếu như không bao giờ “đòi” để giữ cho
cô gái thì có 3 khả năng:

– Thế giới thứ 3 – Gay.

– Thế giới thứ 4 – Tức lãnh cảm.

– Thế giới thứ 5 – Thế giới của thần thánh (tức anh này là thánh)

Lại
có trường hợp thế này, một cô gái ôm người yêu trìu mến: “Anh ơi, em
muốn “dâng hiến”!” Mà anh đó bảo rằng: “Không! Anh không muốn! Anh rất
yêu em và anh muốn giữ cho em”. Nói thật, tôi sẵn sàng bỏ qua sĩ diện
của một thằng đàn ông, quỳ xuống lạy anh 3 cái và bắt tay anh mà nói
rằng: “Anh quả là một bầu trời tư cách”. Mà tôi không nói quá đâu, đúng
là có những trường hợp như thế thật. Và đối với những trường hợp như
thế, tôi hoàn toàn công nhận và khâm phục đạo đức của họ cũng như khả
năng kiềm chế – điều mà không phải ai cũng làm được. Tiếc rằng rất ít
anh làm được như thế. Tôi cũng dám tin là nhu cầu mấy anh này cũng không
“cao”lắm.

2. Các bạn gái “có” nên các bạn “giữ” là đúng rồi. Có
của thì phải biết giữ chứ. Các bạn không thể “nhờ” người khác giữ hộ
rồi nhỡ may mà mất thì lại đổ lỗi 100% cho người ta được. Nói thật với
các bạn một câu nhé, nếu đổi lại các bạn nữ không có màng trinh, không
có bầu mà thay vào đó là đám đàn ông chúng tôi gánh chịu những điều đó.
Thì tôi dám tin 100% rằng các chị phụ nữ chưa chắc đã có trách nhiệm hơn
chúng tôi. Vì không có “màng trinh” để đánh giá, có chắc là không buông
thả như chúng tôi? Vì không phải lo có bầu, có chắc là sẽ trách nhiệm
hơn chúng tôi? Hay lúc đấy cũng lo lắng, sợ hãi vì mất tiếng tăm với cha
mẹ, họ hàng, sợ phải lo toan cuộc sống gia đình sớm? Sợ vướng con cái
thì sẽ ảnh hưởng đến tương lai??? Các bạn nữ có chắc là khi xảy ra thì
sẽ trách nhiệm hơn chúng tôi không? Hay cũng “truất ngựa truy phong” nếu
như không vướng bận điều gì?

Hỏi 100 chị phụ nữ: “Vì sao bạn
không dám quan hệ tình dục?”, tôi dám cá họ sẽ trả lời nguyên nhân không
phải vì do không thích quan hệ hay không yêu mà chủ yếu sẽ là: “Sợ mất
trinh, sợ có bầu!” (Thật may là có cái “trinh”!).

Nhìn
một cách tiêu cực, giới nào mà dính phải cái “màng trinh” thì sẽ chịu
thiệt thòi hơn. Nhìn một cách tích cực, nhờ cái “màng” mà tỉ lệ QHTD
buông thả bớt đi, bớt các trường hợp nạo phá hơn. Chứ nếu không có nó
thì tôi nghĩ có lẽ mọi người sẽ “thả phanh” và chuyện đó không còn gì là
thiêng liêng nữa.

Đương nhiên, ngoài những anh không có trách
nhiệm (số nhiều) thì vẫn cũng có những người đàn ông sẵn sàng chịu trách
nhiệm (số ít). Cũng giống như việc ngoài những cô gái phá thai để trốn
tránh trách nhiệm (số nhiều-những cô này mà là đàn ông thì đảm bảo cũng
“truất ngựa truy phong” nè) cũng có những cô gái sẵn sàng làm mẹ đơn
thân (số ít – tôi rất cảm phục những người con gái như thế này).

Vậy
nếu không có những thứ đó, bạn có chắc là không bay bướm như chúng tôi
không? Cho nên cũng đừng trách chúng tôi nếu thấy chúng tôi quá ư trăng
hoa? Biết đâu chúng ta giống nhau cả thì sao, chẳng qua là bị do hoàn
cảnh mà thôi. Vì vậy hãy trách ông trời sao lại để các bạn rơi vào vị
trí đó.

 Nói thật với các bạn, tôi chả muốn làm thằng Sở Khanh
làm gì. Tôi cũng không phải thằng chăm chăm yêu đương chỉ vì “chuyện
đó”. Có những cô gái tự nguyện “dâng hiến”, nói thật tôi chả nỡ từ chối.
Hoặc cái đầu tôi muốn từ chối nhưng “một vài thứ” của tôi lại không
chịu từ chối. Các bạn cũng đừng trách tôi vì quan điểm của tôi cũng
giống những bạn gái thích sống kiểu “yêu hết mình”, “đã “cho” là không
hối hận” hoặc “trinh tiết không đánh giá được nhân cách cô gái nên cứ
thoải mái đi”. Còn có những cô gái với lối suy nghĩ như vậy thì cũng sẽ
có những chàng trai sẵn sàng “đáp lại”như chúng tôi. “Nồi nào úp vung
nấy” mà. Nếu cả xã hội này đều có những cô gái chính chuyên, biết tôn
trọng bản thân, nói thật dù có là Sở Khanh thì cũng phải thay đổi mà
sống.

Nhưng quan điểm của tôi khá rõ ràng: “yêu” thì có thể
thoáng, nhưng để chọn người gắn kết cả cuộc đời lại là chuyện trọng đại
và thiêng liêng. Đối với những cô gái đã quan hệ trước hôn nhân, nói
thật là tôi không tin tưởng và khó để yêu lâu dài. Và con gái QHTD trước
hôn nhân thường vì 2 lý do sau:

Một là vì ngây thơ, cả tin, bị
thuyết phục. Những người cả tin thì rất dễ bị “cám dỗ”. Nếu bảo rằng khi
yêu thì phải đặt lòng tin, theo tôi: Lòng tin + có cơ sở = Niềm tin
đúng đắn. Còn: Lòng tin + thiếu cơ sở = Niềm tin mù quáng!

Tôi
xin hỏi bạn các bạn quen nhau lâu chưa, được chục năm chưa, mặt trái mặt
phải biết hết chưa? Người yêu chẳng qua cũng chỉ là: một “người lạ”+
thể hiện trước mặt bạn những điều bạn thích = người yêu. Vậy thì người
nào càng “thể hiện” tốt thì bạn tin 100% luôn? Nếu vậy thì nói thật
những thằng đểu đóng kịch giỏi + “hót” hay hơn tôi ở ngoài xã hội rất
nhiều. Bạn  mù quáng tin tôi thì nếu 1 thằng khác đến và bày trò giỏi,
nói hay hơn tôi, liệu bạn cũng tin nốt và cũng “trao”luôn à?

Tôi
không cần một cô gái dễ bị “cám dỗ”, những cô gái như vậy thường sẵn
sàng gạt bỏ đạo đức và lý trí sang một bên để chạy theo cám dỗ. Và nếu
giả sử tôi phải đi xa, một kẻ xấu đến và lừa gạt nàng, liệu nàng có tin
không? Thực tế, có rất nhiều cô gái sống bằng “tai” mà không cần đến
“đầu”. Liệu khi tôi gắn kết với nàng, một cái “miệng”khác đến – ngọt
ngào hơn tôi thì liệu “tai” nàng có sung sướng và “đầu” nàng có chịu
nghĩ đến “chung thủy” hay không? Hay cũng tin những lời ngon ngọt không
có gì kiểm chứng đó rồi chạy theo. Mà đời thì đầy rẫy cám dỗ. Con gái có
một tật rất buồn cười là nhiều khi biết là đàn ông nói dối những vẫn cứ
thích nghe. Cho nên dù biết có anh Sở Khanh thì trăm cô vẫn đổ vào mà
anh hiền lành nhưng cù lần không khéo miệng thì lại tránh xa cả trăm cây
số. Tôi tự lượng sức mình, cái miệng vừa phải nên với những nàng “tai
to” thì xin khiếu luôn.

Hai là, vì “dâng hiến”, muốn làm hài lòng
người yêu. Tôi khuyên các bạn gái, đừng “chiều” người yêu thái quá. Khi
các bạn đặt giá trị của người yêu lên trên bản thân mình, vô tình bạn
sẽ giảm giá trong mắt người yêu và tăng giá anh người yêu lên. Và cái gì
“cho không, biếu không” phút chốc sẽ trở thành vô giá trị. Con người
thường giảm bớt khao khát đối với những thứ đã thuộc về mình. Bên cạnh
đó, không phải ngẫu nhiên mà đàn ông luôn là kẻ “chinh phục” còn phụ nữ
luôn ở thế “được chinh phục”. Đàn ông luôn ở thế ga lăng với phụ nữ, trả
tiền quà tặng phụ nữ, giúp phụ nữ những công việc nặng nhọc, thậm chí
phải “trèo đèo lội suối” để thể hiện tình yêu… Trong khi phụ nữ thì
được cảm nhận sự chiều chuộng, lời tỏ tình và vô số thứ khác chứ ít khi
có chuyện “chinh phục” đàn ông bằng vật chất hay công sức. Đơn giản đó
là nhu cầu của mỗi phái. Khi chúng tôi chinh phục phái nữ cũng là lúc
chúng tôi được thỏa mãn nhu cầu của bản thân. Nên nếu như không mất công
mất sức, chỉ cần 1, 2 câu mà các bạn gái đã “hết lòng hết dạ” nói thật
là đàn ông thường có cảm giác hụt hẫng và mau chán. Cũng giống như nhu
cầu “được chinh phục” của phái nữ. Nếu như 1 ngày người yêu bạn thờ ơ,
không còn chiều chuộng,quan tâm, bạn có cảm thấy hụt hẫng không? Vấn đề
này nằm trong sách tâm lý về giới tính, tôi cũng không đề cập cụ thể cho
đỡ mất thời gian.

Có một số bạn gái dùng từ “no xôi chán chè”,
tôi thấy câu này quá chính xác. Trong tình yêu, cái khiến con người ta
hưng phấn là cảm giác khám phá, khao khát đối phương. Tình cảm ngày được
vun đắp và đợi đến lúc thăng hoa, lớn dần theo thời gian. Nhưng khi đã
“tỏ rõ mọi đường”, con người ta sẽ bị “mất cảm giác”. Có nhiều anh bạn
hay nói với tôi: “Ngày xưa thì cảm thấy phát cuồng vì cô ấy, tin chắc
rằng cả đời này chỉ yêu cô ấy. Nhưng giờ cảm thấy chán chán, không còn
yêu nữa. Nhìn mặt là thấy chán, vẫn những câu nói ấy, vẫn những tư thế
ấy, tự nhiên chẳng còn cảm xúc gì nữa”. Tâm lý con người là như vậy mà.
Nhất là khi không có ràng buộc quan hệ vợ chồng, đàn ông sẽ tìm cho mình
lựa chọn tốt hơn. Tôi nghĩ cũng không thể trách họ vì đã hết yêu, đã
không còn tình cảm với nhau thì sống bên nhau chỉ khổ nhau thêm. Giống
như các cô gái hay nói “Không thể điều khiển được con tim” thì đàn ông
cũng vậy thôi. Họ lại đi theo tiếng gọi con tim của mình khám phá “miền
đất mới”. Cách tốt nhất để giữ đàn ông là  “hãy luôn khiến họ khao khát
mình” thì bạn sẽ giữ được người yêu dài dài (đây là theo quan điểm của
tôi).

Tóm
lại, việc các bạn “dâng hiến” không làm các bạn đẹp hơn trong mắt người
yêu đâu. Nhiều bạn gái nghĩ làm vậy sẽ khiến chàng trai cảm phục, khiến
cho các bạn “tỏa sáng” với sự hy sinh cao cả dành cho tình yêu. Nhưng
tin tôi đi, đàn ông họ chỉ thấy phục bản thân vì đã khiến bạn “dâng
hiến” được mà thôi.

Ba là, vì bản năng, vì học tập “phương Tây”,
vì “sex is zero”. Cái lý do “Tây thế nên ta cũng thế” là cái lý do tôi
thấy nực cười nhất. Chẳng qua cũng chỉ che đậy cho bản năng dục vọng của
phụ nữ mà thôi. Đối với phương Tây chuyện quan hệ là chuyện bình thường
vì đơn giản nó không gây ra hậu quả phức tạp. Ví dụ như dân Tây cứ 18
tuổi là xách vali ra khỏi nhà, tự làm tự ăn và chịu trách nhiệm với cuộc
sống riêng. Còn ta thì sao? Cả chục tuổi có khi vẫn ăn bám bố mẹ, họ
hàng nên cuộc sống của ta còn ảnh hưởng đến gia đình, nền nếp, xã hội.
Tây được giáo dục giới tính khá sớm, thậm chí nhà trường còn phát bao
cao su từ năm cấp 2 cho học sinh. Trong túi của họ – cả nam lẫn nữ đều
có bao cao su là vật bất ly thân. Ta thì sao? Đố anh chị nào dám mang
bao cao su trong người 24/24. Cứ ra vẻ ta đây học văn minh của Tây nhưng
cái chuyện quan trọng nhất thì không học. Kết quả là nạo thai với cả
uống thuốc khẩn cấp, gây nhiều hậu quả nghiêm trọng. Cứ thích sướng cho
bản thân mà lại không biết bảo vệ bản thân. Theo tôi tốt nhất đừng có
học đòi làm gì…

Nói thật, khi các bạn làm vậy, các bạn cũng chỉ
sướng cho đàn ông thôi, trở thành đồ chơi, rau sạch của bọn đàn ông mà
thôi. Thay vì trao cho người xứng đáng, các bạn lại trao cho kẻ chưa
chắc đã dám trách nhiệm với cuộc đời của bạn. Có khi có phúc cùng hưởng,
có họa tự chịu. Đương nhiên, đó là nhu cầu thỏa mãn tình yêu của các
bạn, nhưng tình yêu của các bạn sẽ biến thành đồ chơi khi vào tay kẻ
không xứng đáng.

Nhiều khi, đàn ông quan trọng chuyện trinh tiết
không phải vì cái màng trinh hay vì ám ảnh quá khứ của các cô gái mà vì
họ lo cho tương lai. Một người con gái đã khi đã quan hệ thì nhu cầu của
họ rất cao. Cho nên mới có chuyện có những cô gái không thể dứt được
người yêu vì chuyện đó hoặc đến với anh người yêu nào cũng “hết mình”.
Nếu vậy thì khi họ đã chạy theo bản năng như vậy có gì đảm bảo là khi
yêu ta, gặp những cám dỗ bên ngoài, họ lại không lung lay. Hoặc có những
cô gái đã chung đụng với người cũ, khi gặp lại liệu cảm xúc có ùa về.
Các bạn cứ thử search mạng mà xem, có hàng trăm bài viết về chủ đề “tình
cũng không rủ cũng tới” mà.

Tôi từng có 4 cô người yêu. Cô đầu
tiên thì tôi yêu thật lòng từ hồi cấp 3. Lên đại học, cô ấy chủ động đề
nghị dâng hiến để tình yêu được thăng hoa với lý do “Đằng nào mình chả
lấy nhau”. Tôi đồng ý trong niềm hạnh phúc. Cho đến một lần tôi đi thực
tập vài tháng, về đột xuất thì bắt gặp cô ấy “mây mưa” với thằng bạn
cùng lớp. Cô ấy xin lỗi và kêu chỉ yêu chơi bời để lấp chỗ trống vì đã
xa tôi quá lâu nhưng tôi xin khiếu luôn.

Cô gái thứ hai thì cũng
tốt, đảm đang, quan tâm đến tôi. Chả cần đến lời gợi ý thứ hai cô ấy
cũng đồng ý chuyện đó vì cô ấy cũng đã trao hết cho người yêu đầu. Cho
đến ngày tôi biết được chuyện cô ấy và người yêu cũ vẫn đang qua lại. Cô
ấy thú nhận rằng người cũ liên tục đe dọa sẽ tung ảnh nóng của cô ấy
nên cô ấy vẫn hàng ngày phục vụ hắn tận tình. Tôi thất vọng chán chường
vô cùng. Tôi khuyên cô ấy đi báo công an để dứt hắn ra nếu như cô ấy
không thích, nếu cần tôi sẽ giúp. Nhưng sau khi chia tay, tôi nghe nói
cô ấy vẫn đang qua lại với hắn thay vì tố cáo hắn, tôi cũng thấy may mà
dứt được không thì cũng lằng nhằng với hai người đó.

Người yêu
thứ ba đề nghị “sống thử” với tôi, nói tôi là người cô ấy yêu và muốn hy
sinh nhiều nhất. Cho đến khi tay người yêu cũ của cô ấy đến gặp tôi
đánh ghen và bật băng ghi âm thú nhận của cô ta. Trong đó có đoạn cô ta
thừa nhận đến với tôi chỉ vì tôi giỏi “chuyện đó”. Trước 1 ngày chuyển
đến với tôi thì cô ta vẫn sống thử cùng anh chàng người yêu cũ và hai
người đã từng phá thai độ 5, 6 lần. Tôi nói luôn là tôi không bao giờ tỏ
thái độ xác định với họ nhằm chiếm đoạt họ. Tôi luôn nói thẳng rằng:
“Anh chưa muốn xác định chuyện hôn nhân. Hơn nữa tương lai không dám
chắc điều gì xảy ra nên anh cũng không dám hứa”. Tôi không bao giờ bắt
cá hai tay. Tôi cũng chẳng dụ dỗ ngon ngọt như mấy thằng bạn nhưng chẳng
hiểu sao các cô gái đó cứ đâm đầu vào, chẳng cần giữ lòng tự trọng mà
chỉ chăm chăm “chiếm được tình yêu của tôi” – như lời các cô ấy nói. Hơn
thế nữa, tôi cũng luôn có trách nhiệm với các biện phát bảo vệ vì khá
sợ “hậu quả”…

Trừ trường hợp của cô gái thứ 4, rõ ràng tôi có
dùng biện pháp nhưng cô ấy lại thông báo có thai khiến tôi rất nghi ngờ
bị “úp sọt”. Tôi chỉ nói đúng 1 câu: “Em đẻ ra đi, sau đó đem xét
nghiệm. Nếu không phải con anh thì anh không liên quan. Còn nếu con của
anh thì anh sẽ có trách nhiệm với nó chứ không bao giờ anh lấy em”. Nói
xong, cô ấy đi phá thai luôn mà không báo với tôi một câu. Nói thật là
tôi thấy chán cô ấy luôn. Máu mủ của mình mà cô ấy còn phá được thì nói
thật tôi không tin tưởng cô ấy sẽ là người vợ, người mẹ có trách nhiệm.
Hoặc cũng có khi chẳng phải con tôi nên cô ấy phá cho đỡ mang tiếng cũng
nên. Sau đó chúng tôi vẫn tiếp tục quan hệ yêu đương nhưng một thời
gian sau tôi cũng hết tình cảm nên đành nói lời từ biệt cô ấy.

Từ
đó, các cô gái vẫn oán trách tôi đã ruồng rẫy họ và tôi cũng gắn mắc Sở
Khanh cho đến bây giờ. Thôi, Sở Khanh cũng được còn hơn là phải lấy
người không yêu, không hợp. Ở với nhau 1,2 tháng thì được chứ với nhau
cả đời thì chắc tôi không ở được.

Nói thật với các bạn, đối với
những cô gái dễ dãi 1,2 ngày là ok;  3,4 tháng là “lên giường” thì tôi
không bao giờ cảm thấy nể phục và xác định lâu dài với họ. Không phải
tôi coi trọng cái màng sinh học đó mà là cách sống của họ. Vì vợ tôi
cũng không phải một trinh nữ. Cô ấy đã từng bị cưỡng bức khi còn nhỏ.
Ngày tôi quen cô ấy, tôi đã ấn tượng đó là một người con gái có vẻ ngoài
yếu đuối và bên trong mạnh mẽ. Tôi tỏ tình và quan tâm đến em. Cô ấy
cũng rất yêu tôi, dịu dàng và quan tâm đến tôi. Một số lần gần bên nhau,
tôi cũng có “đòi” nhưng cô ấy không bao giờ cho. Thậm chí cô ấy còn nói
tuyên bố rằng: Đòi thì biến! Tôi cũng hơi choáng nhưng trong lòng cũng
nể cô ấy.

Cho đến một hôm tôi nửa đùa nửa thật nói rằng: “Đằng
nào em cũng còn đâu mà phải giữ”, cô ấy tát tôi một cái và tức giận nói:
“Đó là ý muốn của em. Đâu phải con gái mất rồi thì không có lòng tự
trọng nữa. Anh tôn trọng em thì từ nay anh đừng đòi hỏi em. Em không
thích đâu”. Ăn một phát tát, trong lòng tôi vừa sững sờ ngạc nhiên vừa
tự ái, những cũng thấy nể vì cô ấy không giống như những người khác. Từ
đó, mặc dù nhiều lúc rất muốn nhưng tôi không dám mở lời đòi hỏi vì sợ
cô ấy giận tôi. Vậy là tôi “chay” trong 4 năm trời cũng không dám lung
tung bên ngoài. Mỗi lần tôi hỏi cô ấy: “Em có yêu anh không?”, cô ấy lại
nói: “Em sẽ chỉ yêu chồng em thôi. Người yêu thì có thể nhiều, nhưng
chồng chỉ có một. Chồng chịu rước em, dám chịu trách nhiệm với cuộc đời
em nên đó sẽ là người mà em yêu nhất. Còn anh thì… thứ hai”. Những lúc
như vậy, tôi lại mơ ước được ở vị trí làm chồng em sau này. Người duy
nhất được nhận tất cả sự quan tâm, yêu thương từ em. Theo như quan điểm
sống của em thì vị trí “chồng” có một ý nghĩa rất lớn với em. Nói thực,
kể cả không được làm chồng em thì tôi cũng nể em đến 10 phần. Tôi cố
gắng hết sức để được em công nhận.

Cuối cùng, sau 4 năm, tôi trở
thành chồng em. Mặc dù rất đa nghi với con gái nhưng tôi tin tưởng em
hết lòng, tin tưởng vào nhân phẩm và cách sống của em. Ngoài tình yêu
còn có cả sự nể trọng nữa. Dù sao cũng nhờ em mà tôi được trở thành
“trai ngoan”, biết yêu thương, quan tâm và vun đắp, một lòng một dạ cho
gia đình chứ không phải thằng gắn mác Sở Khanh lông bông như ngày xưa
nữa. Giờ gia đình tôi hạnh phúc, có những đứa con đáng yêu, ngoan ngoãn.
Hai vợ chồng thì lúc nào cũng dính lấy nhau như vợ chồng son ngày xưa.
Tôi hạnh phúc với sự lựa chọn của mình.

Cuối cùng, tôi xin khẳng định lại các ý kiến của tôi:

1. Nếu như không có các cô gái dễ dãi, đời này chỉ toàn gái chính chuyên thì những tên Sở Khanh sẽ chẳng có đất sống.

2.
Đừng bao giờ so sánh rằng tình dục cũng là một nhu cầu giống ăn, ngủ,
nghỉ… Xin lỗi, ăn uống ngủ nghỉ mà không làm thì con người sẽ chết.
Nhưng chuyện đó không làm thì cũng không chết được. Nó là nhu cầu bản
năng lành mạnh nếu như con người sẵn sàng chịu trách nhiệm với nó và
biết bảo vệ bản thân.

3. Các bạn gái hãy bỏ từ “dâng hiến” đi.
Khi xảy ra chuyện này, bản thân các bạn gái cũng hưởng lợi ích và thỏa
mãn từ nó. Đừng tự dâng hiến rồi ăn vạ. Còn đã xác định sẽ ăn vạ thì
đừng dâng hiến. Người yêu các bạn không được các bạn dâng thì họ cũng sẽ
không chết đâu. Còn nếu vì chuyện đó mà họ ra đi, hãy cảm ơn trời vì đã
loại được 1 thằng đểu.

4. Đối với những người chấp nhận hay
không chấp nhận người yêu mình không còn trinh tiết. Tôi nghĩ đó là quan
điểm của mỗi người. Người nào thích yêu gái trinh thì tìm gái trinh, ai
không đủ tiêu chuẩn thì đừng lấy. Người nào chấp nhận được thì chấp
nhận. Giống như anh nào thích tóc dài thì lấy tóc dài mà thích tóc ngắn
thì lấy tóc ngắn. Nếu gượng ép sẽ không hạnh phúc cho người trong cuộc.
Bản thân mỗi người có ý kiến riêng, đừng áp đặt và phê phán người khác
khi họ không suy nghĩ giống mình.

5.
Các cô gái ạ, danh dự và nhân phẩm đúng là không phải ở cái màng sinh
học, nhưng cũng không phải ở lời nói của các bạn. Các bạn cứ quan hệ,
yêu là hết mình rồi hô vang: “Dù tôi đã quan hệ nhiều lần, với nhiều
người nhưng tôi không hư hỏng”. Danh dự nhân phẩm là cái mọi người nhìn
vào cách các bạn sống và hành động chứ không phải là cái các bạn tự
nghĩ, tự phong. Hãy sống sao để chính người yêu các bạn tôn trọng. Một
thằng đểu mà gặp phải gái chính chuyên dù không “ăn” được nhưng cũng
phải nể (cái này là thực tế).

6. Tạo hóa nhào nặn khiến phụ nữ
phải có màng trinh còn đàn ông thì không. Đúng là phụ nữ thiệt thòi hơn
nhưng thay vì trách thân trách phận, thay vì kêu “Bất công quá” thì hãy
biết bảo vệ bản thân. Các bạn nữ phẫn uất, kêu than và bênh vực các “nạn
nhân” trước các gã Sở Khanh thì thay vào đó nên khuyên bảo, dạy nhau
biết cách phòng tránh. Chứ đọc nhiều cmm chửi đàn ông nhưng cuối cùng
các bạn vẫn là người thiệt. Giống như sinh ra trong nhà nghèo, cứ ngồi
một chỗ than “Sao đời bất công quá! Sao lại cho bọn nhà giàu lắm tiền
thế!” mà không biết vươn lên thì kết cục bản thân vẫn là người khổ.

7. Đây là suy nghĩ chủ quan của tôi. Không áp dụng cho mọi trường hợp.

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments