Quỳ lạy van xin chồng được giữ lại con

Đọc bài “Tâm sự
của gã trai 6 lần buộc bạn gái bỏ thai” khiến tôi sởn gai ốc. Bạn đang
cố “cưa sừng làm nghé” hay là người đàn ông quá vô tình vậy. Mải mê tình
ái mà chẳng lúc nào bạn tính tới hậu quả cả. 

Đành rằng, bạn
được người ta chủ động dắt vào đời. Hoặc do bạn đã quen mùi đàn bà.
Nhưng nếu bạn không đồng tình, liệu rằng người ta có dám sấn tới. 

Khi đã vắt vai
kinh nghiệm rồi, bạn vẫn mặc cho tiến trình tự nhiên đến. Bạn không chút
nghẹn lòng trước sinh linh bé bỏng chẳng được chào đời. Tâm tính bạn
khiến người ta ghê rợn đấy.

Tôi ghét nhất
những gã đàn ông chẳng chút thương xót tình máu mủ. Sống không có trách
nhiệm với việc mình làm thì thử hỏi còn tử tế được với ai nữa. Những
người đàn ông như bạn có lẽ chỉ cần dán tem Sở Khanh lên trán là xong.

Còn tôi sa vào hoàn cảnh bi đát hơn các nạn nhân kia của bạn nhiều. Chính chồng đã bắt vợ 3 lần phải bỏ thai. Chúng
tôi cùng sinh năm 1984 và đã kết hôn được 3 năm. Cả hai đều biết tôn
trọng, chung thủy với gia đình mình. Tuy vậy, suốt thời gian qua, tôi
luôn phải sống trong dằn vặt.

Hai tháng sau
ngày cưới, tôi vui mừng đón nhận tin có bầu. Dù nghén ngẩm khiến tôi hay
bị ói nhưng tôi vẫn xúc động vì sắp được làm mẹ.

Trái hẳn với niềm
vui của vợ, chồng tôi tỏ ra hờ hững với chuyện con cái. Anh nhăn mặt
bảo: “Em chưa có công ăn việc làm ổn định. Lương anh làm sao nuôi được 3
người?”. Chồng tôi vẫn đang ngược xuôi tận dụng mối quan hệ để tìm việc
tốt cho vợ.

Ngổn ngang quá,
tôi định gọi điện về nhà đẻ cầu cứu. Nhưng anh không muốn tôi bám váy
nhà ngoại. Anh nhất quyết đưa tôi tới viện để phá thai. Tôi suy sụp vì
mất đi đứa con đầu đời.

Ít lâu sau, tôi
được nhận vào làm kế toán cho một cơ quan Nhà nước. Niềm vui nhân đôi
khi tôi lại mang thai được hai tuần. Tôi hí hửng vào mạng xem cách chế
biến các món bổ dưỡng cho bà bầu.

Vừa lúc ấy, anh
từ đâu bước vào tắt phụt trang web tôi đang mở. Anh trách tôi suy nghĩ
viển vông. Anh bảo: “Đang phải đi thuê trọ như chui gầm chạn, vội con
cái làm gì”. Tôi ngớ người trước câu nói tỉnh bơ của chồng.

Vì chưa có nhà
cửa mà tôi không được làm mẹ ư? Tôi với chồng cãi nhau một trận ra trò.
Thua thế, chồng tôi đã trộn thuốc phá thai vào cốc nước sinh tố hoa quả
của vợ. Tôi đau đớn vì bị chồng ép sảy thai.

Sau 2 lần lỡ bầu
bí, anh còn bắt tôi uống thuốc tránh thai hàng ngày để không muốn nhỡ
nữa. Suốt 2 năm, chúng tôi sống cảnh vợ chồng son. Nhưng nhiều đêm nghĩ
về những đứa con đã mất, tôi không cầm nổi nước mắt.

Tôi đã giấu chồng
bỏ thuốc tránh thai vào sọt rác. Chồng tôi nghiễm nhiên tưởng mình đã
được “bảo vệ” nên hào hứng yêu vợ. “Máy” của tôi nhạy thật, tôi lại có
thai một lần nữa.

Lần này tôi
khôn ngoan hơn nhiều. Tôi không nói cho chồng về tin mình đang mang bầu.
Con tôi, tôi đẻ, tôi nuôi. Tôi quyết làm mẹ.

 

Giấu gì còn kín,
cứ chuyện bầu bí dễ lộ như chơi. Chồng tôi biết tin vợ có thai. Anh bắt
tôi bỏ con. Tôi khóc không ngừng. Tôi quỳ xuống van lạy anh để được giữ
lại con.

Chồng đạp vào
bụng bầu của tôi với khuôn mặt lạnh lùng. Anh bảo: “Tôi đã chót lấy cô
về thì phải làm chồng cô, chứ thiệt tình tôi chẳng muốn có con làm gì”.
Tôi ớn lạnh trước câu nói vô tình của anh.

Nếu anh ấy không
muốn có con, sao không nói với tôi trước lúc kết hôn. Tới lúc vợ mang
thai, chồng tôi đã không cho vợ quyền được lựa chọn. Tôi thấy hận anh
hơn bao giờ hết.

Bản năng của người phụ nữ thúc giục tôi phải làm mẹ. Nhưng anh sống bất cần và bảo thủ quá. Tôi đang rất bế tắc và đau khổ.

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments