Phụ tình 3 năm để “say” tình 1 tháng

Em chào chị Thanh Bình!

Em và cô ấy cùng tuổi, cùng quê, 2 nhà chỉ cách nhau hơn 1km. Hè lớp 11 bọn em đi học thêm cùng nhau và ngỏ lời yêu nhau. Tình yêu của cả 2 cứ thế lớn dần lên, bọn em lo cho nhau học hành, quan tâm chăm sóc nhau hết mực.

Ở cái tuổi mới lớn như bọn em bị gia đình ngăn cấm cũng là điều đương nhiên nhưng cả hai gia đình cũng biết về nhau nên việc ngăn cản cũng chỉ muốn bọn em chú tâm vào học hơn thôi. Bọn em vẫn qua lại với nhau nhưng dưới sự giám sát của 2 gia đình. Thời gian đi học ấy rất vui và nhiều kỉ niệm giữa 2 đứa em. Vui có, buồn cũng có nhưng nó thật sự rất đẹp, chính cái đẹp ấy đã làm cho bọn em hướng tới những điều ở tương lai không thể thiếu nhau. Tuy nhiên kết quả thi của bọn em không khả quan lắm.

Cô ấy vào một trường ở Hải Dương còn em vào một trường Cao đẳng trên Hà Nội. Quãng đường xa xôi ấy cũng không ngăn cản được tình yêu của em dành cho cô ấy. “Thời gian và khoảng cách chỉ là thử thách thôi anh nhỉ! Cả hai sẽ cùng cố gắng vượt qua nhé. Năm năm thôi mà, có gì lâu đâu phải không anh?” Bọn em hứa hẹn thật nhiều, quan tâm cũng thật nhiều để tin tưởng nhau hơn trong những ngày tháng ấy. Bọn em nhắn tin gọi điện cho nhau suốt thỉnh thoảng bọn em vẫn tới chỗ nhau chơi (2-3 lần/2 tháng). Yêu là thế, tin là thế nhưng giữa bọn em đôi khi xảy ra những mâu thuẫn, hờn ghen. Nhưng với bản tính mạnh mẽ, cương quyết mà em biết về cô ấy nên em cũng bớt lo, có những ai làm quen hay đi đâu chơi cô ấy đều nhắn tin, nói chuyện cho em biết.

Vì thế em càng thêm tin yêu cô ấy hơn. Khi cô ấy lên Hà Nội, em đưa cô ấy đi chơi, hôm thì đi công viên, mua sắm, đi dạo phố, uống nước ngô, cắn hướng dương, ngắm trăng, xem phim,…

Em xuống Hải Dương thì tổ chức đi leo núi, chụp ảnh, ăn ngô nướng, chân gà… Vào những ngày đặc biệt: 8/3, Valentine, sinh nhật, ngày kỉ niệm… đôi khi em báo không xuống được rồi lại âm thầm mang quà xuống cho cô ấy bất ngờ.

Hoàn cảnh gia đình cô ấy hơi khó khăn cho việc cô ấy học nên em hiểu và giúp đỡ rất nhiều mặc dù cô ấy lần nào cũng từ chối làm em phát cáu…

Em để ý những gì cô ấy khen, thích để ghi nhớ và làm quà những ngày đặc biệt. Để ý những thứ cô ấy ghét để tránh không mắc sai lầm. Đặt mình vào cô ấy trong những ứng xử “nếu mình làm thế này cô ấy có vui không nhỉ?”…

Em tự làm quà tặng cô ấy, tự thiết kế không gian tình yêu cho 2 đứa em bằng đèn nháy, tự làm thiệp tặng cô ấy…

Đổi điện thoại cho cô ấy sử dụng, vẽ tranh tặng cô ấy khi em rảnh rỗi… Tặng 3 điều ước (trong khả năng của bản thân) vào dịp giáng sinh… Buồn cùng khi cô ấy không vui, an ủi khi cô ấy thất vọng, chọc cười khi cô ấy giận, ôm khi cô ấy cô đơn, vuốt nhẹ mái tóc khi cô ấy hạnh phúc…

Và còn nhiều nhiều kỉ niệm khác nữa, bọn em đã yêu nhau như thế đấy, đã tin nhau như thế đấy. Em đã yêu, yêu hết lòng hết dạ như thế đấy. Có nằm mơ em cũng không nghĩ một ngày cô ấy phụ tình em.

Cho tới một ngày, em phát hiện ra sự bất thường của cô ấy và gặng hỏi thì được biết cô ấy đang yêu một người khác. Em như chết đứng, rồi em bắt xe về Hải Dương để giải quyết (không nói cho cô ấy biết).

Thay bằng cảm giác ghen tuông em lại thương cô ấy hơn. Cô ấy ôm lấy em và chỉ nói xin lỗi. Em tha thứ, ổn định tâm lí để cô ấy thoát khỏi hoàn cảnh mệt mỏi và tiều tụy kia, bọn em đã gần trở lại bình thường sau nửa ngày. Cô ấy hứa sẽ quên người kia, sẽ trở lại cuộc sống thường nhật sớm.

Sáng hôm sau em về Hà Nội, khi trên xe em ngủ mơ cô ấy đang khóc một mình thế nên em đã bắt xe quay lại. Quay lại chỉ vì không muốn cô ấy vượt qua khó khăn một mình. Nhưng hôm ấy cũng là ngày định mệnh cho tình yêu của em.

Cô ấy đi học nghe bạn bè tâm sự gì đó, tối đó cô ấy rủ em đi dạo và nói lời chia tay. Em sửng sốt vì những gì nghe thấy và hỏi lí do. “Em đã hết tình cảm với anh. Em nhận ra không còn yêu anh đã một tháng rồi”. Em đã níu kéo rất nhiều vì em còn yêu quá nhiều và cũng nghĩ cô ấy chỉ say nắng thôi, em tìm tất cả những thứ mà khi xưa lúc còn yêu cô ấy thích, ý là để cô ấy nhớ những kỉ niệm mà suy nghĩ lại. Cô ấy nhận và chỉ nói cảm ơn.

Em đã nhắn tin nói rất nhiều về quá khứ, về những lời hứa, về mơ ước của 2 đứa nhưng cô ấy gần như không trả lời vào chủ đề ấy. Em đã níu kéo như thế, níu kéo rất nhiều và rồi em biết một sự thật phũ phàng hơn là: Cô ấy nhận lời yêu người kia sau 2 ngày chia tay, đi du lịch xa với người kia “cả ngày” sau 4 ngày chia tay, tối nào cũng hẹn nhau đi chơi, cô ấy gần như không nghĩ gì về quá khứ, không nghĩ tới em. Và hôm chia tay cô ấy cũng không tiễn em nữa. “Em yêu anh ấy thật lòng rồi! Anh đừng như thế nữa. Cuối tuần sau em về nhà anh ấy ra mắt.”

Nghe xong tim em như vỡ ra, cô ấy đang tâm bỏ mối tình 3 năm để đến vời mối tình 1 tháng ấy, trong em tồn tại nhiều cảm xúc trái ngược nhau. Khi yêu, thương, nhớ, khi lại hận, lại ghét cô ấy. Em không biết mình muốn gì nữa, nhiều lúc mong cô ấy trở về nhưng nhiều lúc lại nghĩ nếu trở về cũng không chấp nhận.

Sao cô ấy đành lòng để người thứ 3 kia chen vào và cướp đi hạnh phúc của em như thế? Người “cướp đi hạnh phúc” của người khác như thế có đáng tin tưởng hay không? Liệu mối tình chóng vánh ấy sẽ tới đâu? Mới quen thời gian ngắn như thế liệu đã hiểu gì về nhau? Tình cảm là thứ “dễ đến nhưng cũng dễ đi“ phải không? Cô ấy có bao giờ nghĩ tới em không? Có bao giờ cô ấy tiếc cho mối tình đầu của 2 đứa? Liệu cô ấy có đươc hạnh phúc sau này? Liệu cô ấy có hối hận không? Và nếu có hối hận thì cô ấy muốn quay về không? Em đâu có làm gì sai mà phải trá giá đắt như thế? Hàng trăm câu hỏi cứ quấn lấy em.

Chị Thanh Bình ơi, em phải làm sao bây giờ…


Trả lời:

Chào em,

Cảm ơn em đã gửi tâm sự về chuyên mục. Đọc thư của em, chị biết em là một chàng trai tốt bụng, có trách nhiệm và yêu thương bạn gái hết mực. Bạn gái em rất may mắn khi yêu được người con trai như em. Bởi ít chàng trai nào bỏ quá nhiều thời gian để chăm chút từng ly từng tí một cho bạn gái như em. Nhưng em ạ, tình yêu là một điều kỳ diệu, nó mang đa màu sắc.

Thêm vào đó, bọn em lại ở xa nhau. Em ở Hà Nội, còn bạn em thì ở Hải Dương. Khi yêu, ai chẳng mong người yêu mình luôn ở cạnh bên quan tâm, chăm sóc để yêu thương và dỗi hờn. Tình yêu được nuôi dưỡng bằng những cử chỉ quan tâm, chăm sóc nhau hàng ngày cả từ hai phía. Khi em ở xa có nghĩa bạn gái em phải thường xuyên đối mặt với nỗi cô đơn, vì thế chắc hẳn không ít khi cô ấy sẽ cảm thấy chạnh lòng và thèm nhận được sự quan tâm.

Khi khoa học công nghệ ngày càng phát triển, đồng ý rằng xa cách về địa lý không còn là trở ngại đối với các em. Muốn chuyện trò thì có điện thoại, muốn nhìn thấy nhau thì có webcam, rồi cả sự trợ giúp đắc lực của Facebook nữa. Rồi theo như em nói, 2 tháng bọn em gặp nhau vài lần. Tuy nhiên, tất cả không thể so sánh với những phút giây ở bên cạnh nhau. Và chính vì lẽ đó, sự xa cách đôi khi dẫn đến những nỗi lo bạn gái em sẽ… xa mặt cách lòng. Có ai đó từng nói, trong tình yêu không gian xa cách như một cơn gió, có thể thổi bùng lên tình yêu mãnh liệt và dập tắt đi tình yêu yếu ớt. Em rơi vào trường hợp thứ hai.

Chị nghĩ cô ấy đã rất thẳng thắn khi nói rõ quan điểm của mình để chia tay em, thế còn hơn việc cô ấy cứ giả dối nói yêu em trong khi trái tim lại yêu một người con trai khác.

Em hãy bỏ qua những câu hỏi như “Liệu cô ấy có đươc hạnh phúc sau này? Liệu cô ấy có hối hận không? Và nếu có hối hận thì cô ấy muốn quay về không?…” Bởi bạn gái em đã lớn và sự tự ý thức được hành động của mình.

Do đó, dù có đau đớn em cũng hãy chấp nhận sự thật. Những gì tốt đẹp nhất em cũng đã dành cho cô ấy, nhưng cô ấy không cảm nhận được và không thích thú với điều đó thì tốt nhất em nên ra đi để lại ấn tượng tốt trong lòng cô ấy, rằng em là một người cao thượng và lịch thiệp.

Như vậy, có thể sau này cô ấy sẽ lại nhớ đến em còn hơn là em cứ mãi yêu và khiến cô ấy khó chịu. Không có cách nào để khiến một người không còn yêu mình trở lại yêu mình. Em là một người đàn ông tốt, cũng khá là hiếm trong cuộc đời này tìm được người tốt và chung tình như em. Không ít bạn gái bị người yêu đối xử tệ bạc đang mong có được một người tốt và cao thượng như em, do đó, em không phải lo rằng mình sẽ không có người yêu, rồi thời gian sẽ nguôi ngoai và em sẽ tìm được hạnh phúc thật sự. Vậy em hãy tạm gác lại chuyện tình cảm sang một bên và dành hoàn toàn thời gian cho việc học hành và bạn bè.

Chúc em vui vẻ, hạnh phúc.

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments