Phiền lòng vì nàng dâu… quá đảm

Trang về làm dâu nhà
bà Hoa được 2 năm, lúc mới yêu, từng về nhà bà Hoa ăn cơm nhiều lần,
biết tính bà cẩn thận lại chu đáo, chăm lo từ những chuyện nhỏ nhất nên
Trang luôn cố gắng để ý từng chút một để không phật lòng bà.

 

Vốn khéo léo đảm đang
lại ham học hỏi nên mọi việc trong nhà Trang đều làm đâu ra đó, chu đáo
và tỉ mỉ. Ai đến nhà cũng không ngớt lời khen bà có phúc khéo chọn được
dâu hiền dâu đảm. Những lúc như vậy, chỉ thấy bà Hoa cười trừ bảo: “Ừ
thì thằng Tuấn khéo chọn vợ”. Thế nhưng ít ai biết rằng, sau mỗi lần
nghe hàng xóm nói vậy, bà Hoa trong lòng chẳng vui.

 

Bà luôn cảm thấy không
thoải mái vì Trang quá đảm đang. Tuấn là con một trong nhà nên từ bé đã
được bà Hoa chăm lo từ miếng cơm đến giấc ngủ. Mọi thứ liên quan đến con
trai đều được bà để ý săn sóc từng chút một. Ấy vậy mà từ khi nó có vợ,
bà Hoa bỗng dưng bị tước mất quyền chăm sóc con trai mình. Nếu như
trước kia, Tuấn vẫn thường dùng đồ ăn sáng bà mua ngoài chợ về thì nay
lại thích ăn phở do vợ nấu. Đã thế, khi thấy con trai tỏ ra hí hửng khen
lấy khen để đồ ăn sáng do vợ đích thân làm, bỏ chỏng chơ gói xôi bà
phải dậy từ sớm đi mua, trong lòng bà bỗng dưng tủi thân, nghĩ con trai
đã quên mất mình, bà không nói gì rồi lẳng lặng lên phòng, trong lòng
thầm ấm ức và bỗng dưng thấy… ghét con dâu.

 

Cũng được tiếng là dâu
đảm, Duyên lại bị mẹ chồng khó chịu vì cô có con mắt thẩm mỹ tốt. Cách
Duyên chọn đồ đạc trong phòng, kết hợp màu sắc với nhau vô cùng ăn ý.
Chính vì vậy, phòng khách của gia đình cô dù không rộng nhưng trông vẫn
đẹp và thoáng. Hàng xóm sang nhà, ai cũng tấm tắc khen. Người trong gia
đình thì mỉm cười hài lòng, duy chỉ có mẹ chồng cô là luôn tỏ ra không
vui vì cho rằng cô làm vậy là coi thường bà, cho rằng bà không có mắt
thẩm mỹ.

 

Có lần, mẹ chồng mua về
một bó hoa đồng tiền rất to và cắm vào một lọ thủy tinh cao để trên bàn
ăn. Duyên đi làm về có mua thêm một lẵng hoa hồng nhiều màu và bảo với
mẹ chồng: “Mẹ ơi, con thấy bàn ăn nhà mình để lẵng hồng này hợp hơn,
nhìn không bị chênh vênh, con bê lọ hoa đồng tiền ra phòng khách mẹ
nhé”. Không thấy bà nói gì, Duyên vui vẻ để lẵng hồng lên bàn. Thế rồi
bỗng dưng thấy mẹ chồng mặt hầm hầm đứng dậy cầm cả bó đồng tiền ném
thẳng vào sọt rác.

 

Tối về, bà ấm ức kể với
con trai: “Vợ anh nó có coi tôi ra gì đâu, nó bảo tôi không có mắt
nhìn, không biết cái gì là nghệ thuật, nó cho nó là giỏi nhất…”. Nghe
chồng nói chuyện, Duyên cứ ngẩn ngơ, không hiểu nổi tại sao mẹ chồng
giận đến vậy chỉ vì chuyện nhỏ nhoi thế.

 

Lan thì bị mẹ chồng
ghét ra mặt vì cái tội khéo lo việc nhà. Mặc dù bận bịu với công việc
nhưng Lan vẫn chu toàn mọi việc trong nhà từ A đến Z. Nhà chồng chẳng ai
có thể chê trách cô điều gì, duy chỉ có mẹ chồng là luôn tỏ ra bực dọc
trước sự tháo vát của nàng dâu. Bà vẫn thường sang nhà hàng xóm than vãn
về đứa con dâu dám “coi thường” mẹ chồng, không để bà nhúng tay vào
việc gì, rằng “nó sợ tôi nhà quê không biết làm món ăn thành phố, không
biết làm việc nhà nên có cho tôi đụng vào việc gì đâu”!

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments