Phát cuồng vì bị chồng “bỏ đói”

Lấy chồng suốt 3 tháng mà luôn trong tình trạng “đói”, sự thèm khát chuyện chăn gối cứ dày vò tôi hàng ngày, khiến tôi không thể điều khiển được bản thân và dẫn đến quyết định… ngoại tình.

Trong số những bạn bè cùng trang lứa, tôi lấy chồng muộn nhất. Cô bạn thân của tôi thường tìm tôi tâm sự kể chuyện gia đình. Chồng cô ấy đi xuất khẩu lao động nước ngoài, cả năm chẳng về nhà một lần để tiết kiệm tiền. “Tao bức xúc lắm không chịu được. Mình đang thanh xuân phơi phới như thế này mà lại chẳng được ở gần chồng, chẳng cái khổ nào bằng thế”, cô bạn nói. Tôi cười bảo: “Gớm làm gì đến nỗi thế. Lúc chưa lấy chồng mày không gần gũi ai có chết ai đâu”. Cô bạn hậm hực: “Mày chả biết gì. Không biết thì thôi, nhưng đã biết rồi thì không có không được”.

Rồi tôi cũng lấy chồng. Cũng trải qua kỳ trăng mật ngọt ngào. Nhưng càng ngày, chuyện vợ chồng của chúng tôi không được suôn sẻ mấy. Chồng tôi chuyển công tác, sang làm cho dự án nước ngoài. Lương cao nhưng lại vô cùng bận rộn với những hạn chót công việc. Anh đi từ sáng sớm đến tối mịt mới về. Ăn uống xong xuôi không ngồi vào máy tính lập kế hoạch thì cũng vội vã đi ngủ sớm để hôm sau lấy sức đi làm. Ngày cuối tuần anh cũng phải đi công tác ở các tỉnh. Mới lấy nhau, chưa tận hưởng được cuộc sống vợ chồng son đã phải chịu cảnh “thiếu thốn” khiến tôi cũng không thấy thoải mái.

Ảnh: Minh hoạ

Tôi biết chẳng thể trách anh vì công việc đã lấy đi sức lực và cả sinh lực của anh rồi. Ngại ngần nhiều lần nhưng rồi tôi cũng dũng cảm chia sẻ với chồng về chuyện ấy. “Ừ, anh biết là thiệt thòi cho em. Nhưng giờ anh vừa mới vào công ty nên cần phải phấn đấu cố gắng hết mức để có được vị trí vững chắc, lúc ấy mới an tâm được. Anh sẽ cố gắng chiều em hết mức có thể”, anh nói. Nghe anh hứa hẹn, tôi thở phào nhẹ nhõm. Nhưng rồi mọi chuyện chẳng như tôi nghĩ. Mỗi lần “trả bài” cho tôi, anh đều thực hiện vội vàng như cho xong chuyện. Sau khi hành sự, anh nằm lăn ra ngủ ngay, chẳng bận tâm đến cảm xúc của tôi thế nào. Lúc nào tôi cũng có cảm giác không được thỏa mãn và tủi thân ghê gớm. Chẳng lần nào xong chuyện ấy mà tôi không âm thầm rơi nước mắt.

Hai vợ chồng tôi kế hoạch chưa sinh con ngay để chờ tới năm hợp tuổi. Cuộc sống cứ lặng lẽ trôi đi, tôi cũng cứ thui thủi một mình. Những ngày tháng hai vợ chồng ăn cơm nhà với nhau chỉ đếm được trên đầu ngón tay dù chúng tôi đã kết hôn được hơn 3 tháng. Tôi sống trong tâm trạng cô đơn kinh khủng. Hơn nữa, không được “đáp ứng” đầy đủ, bản năng sinh lý của tôi trỗi dậy mạnh mẽ. Tôi lúc nào cũng thấy thiếu thốn, thèm khát chuyện ấy, nhiều đêm mơ thấy cảnh quan hệ với chồng và thậm chí là cả những người đàn ông lạ mặt. Nhiều lần tỉnh giấc, tôi ôm lấy chồng mà anh không biết, còn nếu biết thì anh cũng hất tay tôi ra và cằn nhằn: “Để yên anh ngủ mai anh đi làm”.

Ám ảnh trong mơ khiến đầu óc tôi mụ mẫm, lúc nào cũng nghĩ đến chuyện đó từng phút từng giây, cho dù đi trên đường hay ở cơ quan làm việc. Thậm chí tôi còn không điều khiển được hành vi và cách cư xử của mình. Trong lúc họp giao ban ở cơ quan, tôi không chú tâm đến nội dung cuộc họp, chỉ nhìn chằm chằm vào cơ thể của cánh nam giới trong công ty. Nhiều người bất ngờ thấy ánh mắt sỗ sàng như vậy, cho dù là đàn ông, họ cũng cảm thấy ngượng ngùng, sợ hãi và bỏ đi. Khi đó, tôi mới như sực tỉnh cơn u mê, quay đi chỗ khác.

Nỗi khổ sở dằn vặt hành hạ tôi mỗi ngày, khiến tôi không thể chú tâm vào bất cứ chuyện gì. Cuối cùng tôi quyết định sẽ ngoại tình để thỏa cơn khát khao của tôi. Tôi tìm cách à ơi đong đưa tất cả những người đàn ông mà tôi quen biết, từ đồng nghiệp đến bạn bè cũ. Một thời gian ngắn, nhiều tín hiệu đáng mừng đã trở lại với tôi. Đến lúc này tôi phát hiện ra rằng tất cả đàn ông đều có nhu cầu “ăn phở”. Như nắng hạn gặp mưa rào, tôi lao vào những cuộc tình vụng trộm như con thiêu thân. Mỗi ngày tôi có thể hẹn tới vài người, thực hiện vài “cuộc chơi” trong nhà nghỉ mà không thấy mệt mỏi. Kể cả đến khi anh đã không còn quá bận rộn với công việc, có thể dành thời gian “chiều” tôi thì tôi vẫn thấy là không đủ. Tôi vẫn tiếp tục phải tìm thêm các đối tác ở ngoài.

Và chuyện gì phải đến cũng đã đến. Anh phát hiện ra mọi chuyện. Sĩ diện đàn ông bị tổn thương nặng nề. Đến lúc này tôi mới thực sự lo sợ rằng sẽ mất anh. Nhưng anh cho tôi cơ hội để hai vợ chồng làm lại. Tôi đã rất khổ sở vì quả thật giờ nếu chỉ mình anh thôi thì cũng không thể đáp ứng nhu cầu chăn gối của tôi. Phải làm thế nào đây khi tôi không thể dứt bỏ được sự thèm khát nhiều như vậy. May mắn là cô bạn thân đã giúp đỡ tôi. “Trước đây lúc chồng tao mới đi sang bên kia xuất khẩu lao động, tao cũng như mày thôi. Nhưng nhờ sự trợ giúp của chị chuyên gia tâm lý tao quen, tao đã điều chỉnh lại được cuộc sống như cũ”. Theo thời gian, được chuyên gia tâm lý tư vấn và điều trị, tôi đã không còn bị ám ảnh với chuyện chăn gối nữa. Cuộc sống của tôi dần đi vào quỹ đạo bình thường và hạnh phúc gia đình của tôi cũng nhờ đó mà không tan vỡ.

Theo Gia đình việt nam

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments