Nói anh nghe, em đã đi nhà nghỉ cùng ai?

Em
và anh đã yêu nhau hơn một năm với bao nhiêu kỷ niệm ngọt ngào. Anh còn
nhớ không? Xa cách cả ngàn cây số, anh vẫn gửi hoa chúc mừng em nhân
ngày của Phụ nữ. Xa cách cả ngàn cây số, em vẫn băng qua để đến thăm
anh. Những ngày cùng anh du lịch đây đó, em hạnh phúc nhường nào: không
lo toan công việc, không căng thẳng tính toán, không có gì ngoài hạnh
phúc và ấm áp…

 

Thật
tệ là sự chu đáo, tỉ mỉ của em đã khơi mào cho cơn ghen vô lý của anh.
Anh vẫn biết em có thói quen ghi chép lại các khoản chi tiêu của mình để
quản lý hàng tháng mà. Một bản ghi chép tường tận số tiền, lý do và
ngày chi tiêu được lưu trong điện thoại. Em ghi cả những lần mình đi ăn,
đi uống, đi chơi, không ngoại trừ việc đi nhà nghỉ cùng anh. Một ngày
nắng đẹp sau bao ngày mưa ướt át trước đó, em ngỡ tưởng là ngày chủ nhật
yên bình. Rồi anh, trong khi nghịch điện thoại của em, thấy có hai
khoản tiền – đi nhà nghỉ – vào cùng một ngày. Ngày đó mình hẹn hò buổi
tối anh nhỉ? Thế còn số tiền kia
tiêu cùng ai? Anh khăng khăng cho rằng em phản bội anh. Anh nhất nhất
nói em ngoại tình. Dù anh còn chưa có chút ít mơ hồ nào rằng đó là ai,
chừng bao nhiêu tuổi, làm nghề gì, hơn anh thế nào mà em lại phản bội
anh theo hắn…

 

 

Vậy sao? Em ngoại tình! Em đã nói, bữa trước cùng
anh em quên không ghi lại ngay, mấy ngày sau em nhớ mới ghi bù. Là cùng
anh, cùng anh thôi, sao anh không chịu hiểu? Anh cứ thử nhớ lại xem, có
đúng bữa đó anh trả tiền không hay cơn ghen đang làm anh mê muội. Sao
anh lại để sự ghen tuông lấn át đi lý trí của con tim mình? Anh nhớ xem
người anh yêu là ai nào?

 

Em,
một đứa con gái sinh ra đã làm con phận lẽ mọn, cũng chẳng có được sự
xinh đẹp như bao người con gái khác, sớm mồ côi cha, mẹ bị gia đình nhà
nội hắt hủi bởi cái “tội” cao số sát chồng. Từ nhỏ em đã theo mẹ ra ở
riêng, tự thân lập thân. Em lớn lên trong một gia đình không có bóng
dáng người đàn ông, em thèm khát một gia đình đủ đầy như bao gia đình
bình thường có cha có mẹ khác. Em tự hứa với lòng: nhất định sẽ lấy một
người chồng thật tốt, sinh những đứa con thật yêu để dành cho chúng cuộc
sống hạnh phúc ngọt ngào mà em luôn khao khát. Hơn ai hết, em trân
trọng anh, trân trọng tình yêu và sự bao dung của anh, trân trọng niềm
may mắn vô bờ mình đang có. Lý do gì em phản bội anh?

 

Cùng
tuổi, em ra trường trước, anh ra trường sau. Khi em đã đi làm với nhiều
mối quan hệ mới phát sinh qua công việc là lúc anh còn đang bận rộn với
thủ tục tốt nghiệp rồi thảnh thơi xả hơi, chơi cho đã năm năm học tập.
Lẽ nào, vì thế, vì rảnh rang, vì nhàn rỗi, vì chưa đi làm mà anh lo toan
quá độ. Lúc thì anh chạy qua cửa công ty xem xe em có để đó không. Lúc
em kêu mệt chưa đi làm được thì anh lẳng lặng chạy qua cửa nhà xem em có
ở nhà thật không. Và giờ là mối nghi ngờ em đi ngoại tình với người đàn
ông khác trong nhà nghỉ.

 

Anh
còn nhớ mình học chung lớp chứ? “Truyền kỳ mạn lục” của Nguyễn Dữ có
nàng Vũ Nương chịu oan khuất do Trương Sinh – người chồng nông nổi, cả
tin – nghe con thơ nói vợ tối tối có người đàn ông đến nhà mà cho rằng
vợ phản bội mình, đâu biết đó chỉ là cái bóng. Nỗi oan không giải thích
được, nàng gieo mình xuống sông tự vẫn. Em tin ngày đó làm văn anh cũng
hết lời phê phán Trương Sinh. Anh à, trong truyện, Vũ Nương được vua
Thủy Cung cứu mạng, nàng được sống cuộc đời mới nơi thủy cung yên bình
lại còn được về dương gian một lần để giải oan tiếng xấu. Vậy còn em, em
mang tiếng phản bội người em yêu thương và hẹn ước chồng vợ, nếu có
gieo mình xuống sông kia, phép màu nào cứu cánh cho em?

 

Không,
em không tự vẫn như Vũ Nương đâu! Nhưng, em sẽ chết, chết ngạt trong sự
đau đớn này. Giá như anh không lo mất em nhường ấy, giá như anh không
ghen kỳ cục nhường ấy thì nay hạnh phúc vẫn là của đôi ta…

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments