“Nhịn nhau” mầm mống của sự đổ vỡ?

Ngày hai người mới yêu nhau, mẹ anh Dũng
đã ra sức ngăn cản. Lý do bà đưa ra là cả anh Dũng và chị Lụa đều mệnh
Hỏa. Lửa gặp lửa có ngày bùng lên, đốt cháy tất cả. Đôi chút phân vân,
song họ quyết tâm đến với nhau. Sau hơn 5 năm chung sống, chị Lụa lại
ước ao, giá như chồng mình cũng “cháy” như mình, có lẽ cuộc sống đã
không quá bức bối.

Chị Lụa sôi nổi, nhiệt huyết, việc gì cũng
muốn làm hết mình. Có gì không nên không phải chị thẳng thừng góp ý.
Nhưng, trái ngược với chị, anh Dũng lầm lì, ít nói. Thậm chí, không ít
lần anh làm vợ cụt hứng khi đang trong cơn hăng nói mà bỏ ra khỏi nhà
không một câu để lại. Nhiều mâu thuẫn, tưởng chỉ một câu nói là xong,
nhưng anh không cho vợ cơ hội mở lời. Nếu chị nói thì chị nghe, hoặc là
anh nghe nhưng vẫn làm theo ý mình.

Chị Lụa còn nhớ, ngay trong đêm tân hôn, khi hai vợ chồng ngồi kiểm tiền mừng, chị nói ra dự định chia làm ba

Một cuộc khảo sát mới đây của Đại học Washington (Hoa Kỳ) đã cho
thấy, những cặp ít cãi nhau có vẻ “hạnh phúc tràn trề” trong những năm
đầu. Nhưng chỉ 3 năm sau, chính những cặp “cãi nhau ra trò” mới tỏ ra có
cuộc hôn nhân vững vàng hơn. Còn những cặp “sóng yên bể lặng” thì hoặc
có vấn đề tiềm ẩn nghiêm trọng, hoặc đã ly dị nhau.

Ở đây, các
nhà khoa học không bàn về bạo hành gia đình hay quá nặng lời, nhưng rõ
ràng “có tỏ tường với nhau mọi chuyện thì tối ngủ mới ngon”, nghiên cứu
khẳng định!

phần: Một phần để thanh toán hết tiền nợ
nần tổ chức cưới, một phần gửi tiết kiệm và một phần để trả tiền thuê
nhà trong 6 tháng tới. Nhưng anh Dũng gạt phắt, anh cho rằng, phần tiết
kiệm nên biếu bố mẹ chồng một chút, bố mẹ vợ một chút và số còn lại để
tổ chức bữa tiệc cảm ơn những người đã giúp đỡ họ trước, trong và sau
đám cưới.

Nói xong, anh lăn ra ngủ,
không cần và không thèm nghe vợ bàn bạc. Để chị Lụa ngồi trên đống phong
bì mà nước mắt ngắn dài. Nếu làm theo ý anh, vợ chồng sẽ không còn đồng
nào giắt lưng, thế nên chị quyết làm theo ý mình. Đó cũng là lý do
khiến anh Dũng không nói nửa lời với vợ hơn nửa tháng ròng. Vợ chồng mới
cưới mà suốt ngày anh lừ lừ như cái máy, hễ đi làm thì thôi, về nhà anh
“ôm” luôn ti vi, máy tính. Hết chịu nổi, chị quay sang việc ai nấy làm.

Trong
nhiều gia đình, vợ hoặc chồng thường chọn giải pháp “im lặng” để tránh
qua lại nhiều lời với bạn đời. Nhưng thực tế, im lặng không phải lúc nào
cũng là vàng. Chị Bích cũng là người rất kiệm lời với chồng. Nếu thấy
chồng mua bán gì hoặc hành động, nói gì không đúng ý là chị “tự nhiên
không muốn nói chuyện nữa”. Có bận, chị “bỗng dưng im lặng” được một
tuần, mặc chồng nói gì thì nói. Cơm canh chị vẫn dọn sẵn, nhà cửa, con
cái tinh tươm, nhưng nhìn chồng lại thấy… chán và chẳng muốn mở lời. Ngủ
thì mỗi người quay một hướng. Anh cũng đừng hòng động vào người chị nếu
chị đã… không nói.

 Đôi lần, chồng chị cố tìm mọi lý do để lý
giải cho hiện tượng này, và ra sức làm lành, chiều chuộng vợ. Mãi rồi
cũng nhàm, thấy vợ tự nhiên im lặng, anh cũng “lặng im”. Tới khi nào chị
Bích chán cảnh “kịch câm”, bắt chuyện lại thì anh… tiếp chuyện. Tuy
nhiên, “nhiều lúc chán lắm, thà rằng cãi nhau một trận to, để hiểu được
lòng nhau, còn hơn là mất hết cảm xúc thế này”, anh Khoa chồng chị Bích
nói thêm: “Tôi muốn, vợ chồng có vấn đề gì phải nói ngay. Càng nhịn,
càng dồn nén, đến khi đủ “áp suất” sẽ bùng nổ. Lúc ấy, lại đem ra mọi
tính xấu của nhau để mổ xẻ thì mệt lắm, ai chịu nổi”.

Vợ chồng
“nhạt” có khi cũng bắt nguồn từ một người thích im lặng. Nếu không thành
tâm vun đắp, hợp tác, gia đình khó có sự đồng cảm, thuận lòng.

Chị
Hương cũng từng rất tự hào với bạn bè, đồng nghiệp về việc hai vợ chồng
rất ít cãi nhau. Anh chị làm cùng cơ quan, có cùng mối quan tâm chung
về công việc, nên dễ chia sẻ những thú vui, các mối quan hệ. Hàng ngày
cả hai vợ chồng cùng dậy sớm, chuẩn bị cho con ăn sáng, bố mẹ đưa con
tới trường và cùng tới công sở một lúc. Đi đâu, làm gì người ta cũng
thấy họ sóng đôi. Tuy nhiên, sau 15 năm chung sống, mọi người vô cùng
ngạc nhiên khi thấy họ quyết định ly dị.

“Chúng tôi đã đánh giá
hôn nhân của mình dưới góc độ hoàn toàn sai”, chị Hương cho biết. “Giống
như nhiều vợ chồng khác, chúng tôi cứ ngỡ rằng, cứ “nhịn” nhau mà sống,
người này cố gắng chiều lòng người kia, thế là hạnh phúc. Ai ngờ việc
tránh cãi nhau lại là mầm mống đổ vỡ sau này. Việc đùn đẩy cho chồng
quyết định mọi thứ: Đi đâu, ăn gì, chơi gì, cho học thế nào… đã khiến
tôi cảm thấy bị dồn nén. Và chồng tôi thì thấy vợ có lúc thật “vô ích”,
không cần có vợ anh vẫn làm được tất cả”.

Sự im lặng, nhẫn nhục
là giải pháp tức thời cần thiết để khiến một trong hai bên “hạ hỏa”,
tránh nói những điều gây tổn thương cho nhau khi mâu thuẫn xảy ra…
Nhưng khi cả hai bên đều bình tĩnh thì cần ngay một buổi trò chuyện
thẳng thắn để giải quyết phần nào sự căng thẳng không đáng có. Việc chất
chứa những tức tối, hoài nghi trong khoảng thời gian dài chắc chắn
khiến không chỉ một mà cả hai bên mệt mỏi, chưa kể dẫn đến những hậu quả
khó lường như stress hoặc trầm cảm.

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments