“Nhắm mắt đưa chân” khổ một đời

Đứt gánh giữa đường

Nhà
tôi ngay gần nhà chị, nên thi thoảng chị vẫn qua chơi. Nhưng đến mãi
sau này tôi mới hiểu, chị sắc sảo, xinh đẹp là thế mà lại chịu lấy một
người đàn ông thô kệch và nhiều tật xấu như chồng chị hiện tại để khổ cả
một đời.

Ngày
còn trẻ, chị cũng có một mối tình 5 năm với anh chàng kỹ sư xây dựng.
Vì nhà nghèo nên chị phải nghỉ học giữa chừng, còn anh thì vẫn miệt mài
sách vở, quyết ra trường để cưới chị làm vợ. Mối tình của họ tưởng chừng
như sắp đến ngày đơm hoa kết trái khi hai gia đình đã chính thức dạm
hỏi, chỉ còn chờ ngày lành tháng tốt là nên duyên vợ chồng. Vậy mà,
những chuyến đi công trình xa nhà đã khiến anh tìm đến một người con gái
khác, họ có con với nhau, rồi đám cưới của chị và anh bị hủy bỏ.

Chị
cay đắng cho thân phận mình. Lỗi là do anh mà sao chị thấy lòng như lửa
đốt, tủi hờn, xót xa và xấu hổ với cha mẹ, làng xóm. Trong khi tâm
trạng đang rối bời, thì anh Tuyền – chồng chị bây giờ – vốn đã theo đuổi
chị từ lâu, nhân dịp này đưa trầu cau sang dạm hỏi. Quá đau đớn vì mối
tình lỡ dở, chị đành “nhắm mắt đưa chân” theo anh về làm vợ với hy vọng
cuộc đời sẽ rẽ sang một trang mới, tươi vui hơn, hạnh phúc hơn.

“Nhắm mắt đưa chân” khổ một đời
Khi đã “nhắm mắt đưa chân”, liệu hạnh phúc có thể bền lâu?

… nên đành “nhắm mắt đưa chân”

Chị
về làm dâu nhà ông bà Từ cách đây cũng ngót nghét 5 năm. Ngày ấy chị là
người làng trên, gia đình nghèo khó nhưng bù lại chị xinh đẹp, được
nhiều anh để ‎ý. Trong khi đó, gia đình ông bà Từ có của ăn của để, nhưng anh con trai lại vừa thô kệch, vừa ham rượu chè.


lần, tôi thấy chị mắt đỏ hoe chạy vào nhà tôi rồi chị khóc. Chị không
nói gì, tôi cũng hiểu sao mắt chị đỏ bởi chuyện chồng chị mỗi lần say
xỉn đánh đập vợ đã trở thành chuyện cơm bữa ở xóm tôi.

Cay
đắng dường chưa không chịu buông tha cuộc đời chị. Lấy nhau được gần
một năm anh trở lại thói quen rượu chè trước kia. Từ ngày chị sinh con,
anh chưa hề ẵm bồng đứa nhỏ, chưa hết ba tháng cữ mà chị đã phải tối mắt
tối mũi lo chuyện cơm nước, nhà cửa. Đáng sợ hơn, anh còn cấm đoán,
không cho chị ra ngoài với l‎ý do “đi chỉ có mà đi với giai”.

Anh
bắt chị nhận hàng về nhà làm và trông coi cửa hàng gas anh đang kinh
doanh nhưng không để cho chị cầm lấy một xu. Nhìn cuốn sổ tay anh giao
cho chị ghi chi tiết từng đồng tiền bán hàng, tiền chi tiêu hàng ngày,
chị mới thấm thía nỗi đau khi bị coi thường và phận của người phụ thuộc.

Đã
gần 5 năm vợ chồng vậy mà anh vẫn đem lòng ghen tuông với mối tình cũ
của chị. Không những thế, anh còn nghi ngờ, ghen ghét với tất cả những
người đàn ông nào “lỡ” khen chị xinh, trót lưu luyến vẻ sắc sảo của chị.
Mỗi lần như vậy là mỗi lần chị nhận những trận đòn roi vô lý đến thâm
tím cả người từ anh.


đơn ly dị chị đã viết từ lâu, bao nhiêu lần viết là bao lần chị khóc,
thương con chị lại xé đơn rồi lại viết. 5 năm vợ chồng, lẽ ra là những
năm tình nghĩa, những năm để người ta nhìn lại và hạnh phúc rồi đau xót
mỗi khi nghĩ đến cảnh lìa xa.

Nhưng
với chị 5 năm qua tựa như địa ngục giữa chốn trần gian. Chị không bao
giờ rõ anh đi đâu, làm gì, thu nhập ra sao, chưa một lần biết đến sự an
ủi, động viên từ anh dù chỉ là lời nói hay một cái nắm tay vội.

Nói
với tôi mà chị nghẹn ngào, nước mắt chỉ trực trào ra. Người ta đi làm
thuê còn có tiền, còn chị đi “làm thuê” chẳng những không có tiền mà còn
bị hành hạ cả về thể xác lẫn tinh thần.

Tôi
chỉ biết lặng im khi chị nói. Tiếp tục hay không, có lẽ chỉ có chị mới
có thể quyết định. Yêu nhau, tìm hiểu nhau mới đi đến hôn nhân vậy mà
đôi khi còn xô xát, hạnh phúc còn bị đe dọa thì với chị, khi đã “nhắm
mắt đưa chân” liệu hạnh phúc có thể bền lâu được không?

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments