Người đàn ông phụ bạc phải trải thảm rước mẹ con tôi về

Đàn ông có thể
chối bỏ phụ nữ chứ không bao giờ ruồng rẫy con cái. Đó là kết luận của
tôi sau một thời gian làm mẹ đơn thân. Người từng phụ bạc tôi cũng chính
là người trải thảm rước mẹ con tôi về chung sống.

Tôi là người tỉnh
lẻ lại sống ở môi trường nhà trọ phức tạp trong nhiều năm nên không thể
chiến thắng được cám dỗ khi yêu đương. Tôi đã lỡ có thai với một người
mình chưa thật sự yêu.

Do công việc ở
khách sạn bận rộn nên tôi không chú ý đến sự biến mất của kinh nguyệt.
Khi chợt nhớ ra thì thai đã bước sang tháng thứ 3, tử cung của tôi lại
yếu nên không cách gì phá thai được.

Tôi đã rất hoảng
sợ và nghĩ rằng nếu muốn sống chỉ còn cách đeo bám đòi hỏi trách nhiệm ở
người yêu. Tất nhiên là anh từ chối. Đàn ông muôn thuở là vậy.

Anh gần 30 tuổi
vẫn một mực khăng khăng phải lo tiến thân trong sự nghiệp, chưa tính
chuyện gia đình. Trong khi đó anh nào phải cán bộ cốt cán gì. Anh chỉ là
một anh nhân viên chuyên về điện lạnh ở công ty tôi làm mà thôi.

Uất ức và phẫn nộ
nhưng nhìn xuống bụng bầu ngày một lớn, tôi đành chấp nhận chịu muối
mặt về nhà anh ăn vạ. Cả gia đình anh lúc ấy đã xô đẩy và phủ nhận tôi
như một con hủi. Lý lẽ của họ là: “Đàn ông có quyền quất ngựa truy
phong, còn đàn bà ngu thì ráng chịu”. 

Tôi hận họ, tôi
muốn cào xé họ nhưng ngẫm đến một mái ấm trọn vẹn cho đứa con sắp chào
đời, tôi cố sống cố chết để được họ chấp nhận. 

Tôi xin nghỉ sinh
sớm rồi hàng ngày cần mẫn đi chợ nấu ăn cho bố mẹ anh. Không những thế,
tôi còn mua sắm đồ dùng trong nhà. Người nhà anh hất đổ mâm cơm thì tôi
lại nhặt lên. Mẹ anh lấy chổi đánh đuổi thì đợi bà ngủ trưa, tôi âm
thầm dọn dẹp. Bố anh chửi đến ba đời nhà tôi, tôi vẫn im lặng cúi đầu
giặt quần áo. Em gái anh miệt thị tôi, tôi chỉ cười buồn. 

Còn anh, anh luôn
nổi điên mỗi khi trông thấy tôi ở nhà. Ban đầu chỉ chửi bới nhưng thấy
tôi lỳ lợm, anh bắt đầu đập phá đồ đạc và ném về phía tôi. Đến lúc không
còn thứ gì có thể vỡ nữa, anh lao vào đánh. Không một ai đứng ra ngăn
cản điều này. Anh nỡ đánh người phụ nữ đang mang thai giọt máu của mình.

Phải chịu quá
nhiều tủi nhục và đau đớn cả thể xác lẫn tâm hồn vẫn không được thừa
nhận, tôi đành lòng buông xuôi. Tôi đã thật sự cùng đường, chỉ có thể
làm mẹ đơn thân. Tôi cũng nung nấu ý định sẽ trả thù. Tôi muốn nuôi dạy
con thật tốt để anh và bố mẹ anh phải ân hận khi bỏ rơi 2 mẹ con tôi.

Sau khi sinh con,
tôi chuyển đến ở trọ ngay khu nhà anh ở. Tôi muốn họ dù không thừa nhận
vẫn phải trông thấy con cháu họ lớn lên từng ngày. Nỗi hận trong lòng
tôi lớn đến mức muốn đặt tên con là Thù, là Hận. Song vì nó còn quá nhỏ
không đáng để mang những gánh nặng cuộc đời nên tôi đặt là Hoài Bão. Tôi
hi vọng con mình lớn lên sẽ thật thành đạt và sống cả phần đời dang dở
của tôi.

Gia đình anh rất
tức giận khi thấy tôi lảng vảng quanh khu vực nhà anh. Nhưng họ không
thể làm gì vì tôi chỉ đang ở nhà mình, không có mối liên hệ gì đến họ
nữa.

Hàng xóm thương
cảm và hiếu kỳ về hoản cảnh đơn chiếc của mẹ con tôi. Tôi không ngần
ngại thừa nhận mọi chuyện và chỉ thẳng ra ai là cha, là ông bà nội của
đứa bé. Họ đã rất sốc và giận, nhất là bác tổ trưởng dân phố. Không ai
chấp nhận được một khu dân cư văn hóa lại có gia đình sống trái đạo lý
đến vậy.

Gia đình anh vì
đó mà bị một phen bẽ mặt. Trước sức ép của mọi người, gia đình anh bị đề
nghị hợp thức hóa hôn nhân với tôi và nuôi dưỡng con cái. Nhưng tôi một
mực từ chối. Mục đích của tôi bây giờ không phải là sống để được thừa
nhận nữa mà phải muốn khiến họ phải ân hận vì lỗi lầm của mình.

Cuối tuần không
phải đi làm, tôi bế con đi khắp xóm chào hỏi mọi người. Đứa bé ngoan và
kháu khỉnh nên ai cũng thương, chào đón chúng tôi. Nhiều lần trông
thấy ông bà len lén nhìn đứa bé, tôi mở cờ trong bụng. Tôi biết người
Việt mình dù có bạc tình bạc nghĩa đến đâu cũng khó lòng chối bỏ con
cháu, nhất là một đứa cháu trai bụ bẫm thế này.

 

Cả anh cũng cố
tình tìm cách gặp gỡ tôi. Anh thường đặt sữa và áo quần trẻ con trước
cửa phòng trọ, có khi đặt cả xe đẩy và nôi điện tử. Tôi nhận tất cả
những quà tặng này vì con tôi có quyền được hưởng quyền lợi từ bố nó. 

Một lần tôi nhờ
hàng xóm trông con để đi chợ thì lúc về đã thấy anh bế nó trên tay. Anh
ngượng ngập bối rối khi bị tôi bắt gặp nhưng sau đó anh mạnh dạn hỏi han
con như thể chúng tôi là vợ chồng. Tôi tuy giữ im lặng nhưng cũng không
có thái độ gay gắt nào.

Sau một thời gian
có cơ hội gần gũi đứa bé, cả gia đình anh thay đổi thái độ. Họ bớt gai
góc, cay nghiệt mà dịu dàng và tỏ vẻ ăn năn. Mới đây, bố mẹ và anh đã
sang phòng tôi nói chuyện rất nghiêm túc. Họ xin được tha thứ chuyện cũ
và đặt vấn đề hỏi cưới. 

Tôi biết người mà
họ cần là con trai tôi chứ không phải tôi. Nhưng bản năng muốn được
hạnh phúc khiến tôi vô cùng lưỡng lự. Tôi có nên cho họ một cơ hội không
các chị em?

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments