Ngoan hiền sao vẫn ế chồng?

Tôi 30 tuổi, cái tuổi mà người ta coi là ế chồng.
Bạn bè cùng trang lứa, người có chồng, có con, người đã có người yêu
chỉ chờ ngày cưới. Còn tôi đã được xếp vào danh sách gái ‘ế’, được liệt
vào ‘top nguy hiểm’ bởi cái sự chưa có người yêu.

Bạn bè, người thân hỏi han vì sao tôi chưa lấy chồng, tôi chỉ cười trừ
rồi lảng tránh những câu hỏi tương tự. Thật lòng, tôi không muốn nhắc
tới chuyện đó vì cái duyên âu cũng đã muộn rồi. Bố mẹ tìm thầy này thầy
kia về cắt tiền duyên cho con gái, mong con sớm lấy tấm chồng. Thật
lòng, tôi chẳng tin mấy chuyện đó, nhưng cũng phải chiều lòng bố mẹ, cho
các cụ yên tâm. Rồi người ta lại ra sức mai mối, tôi cũng gật đầu vài
đám, chỉ là để nhận lời gặp mặt, nhưng tất cả đều không… đạt.

Đạt không có nghĩa là tôi đặt tiêu chuẩn quá cao mà bởi, họ không thiện
chí. Người đến với tôi mà chưa có gia đình thì cũng tầm tuổi quá cứng.
Rồi hai bên hoài nghi nhau, tại sao tuổi này mà họ chưa có gia đình? Khổ
nỗi, tôi cũng thuộc hàng xinh gái, trẻ trung, công ăn việc làm ổn định,
thế nên người ta lại càng nghi ngờ hoặc đôi khi không tự tin vào bản
thân hoặc cho rằng, tôi kén chọn quá nên bây giờ mới thành ra… ế. Tôi
không chịu được lâu những ánh mắt có vẻ dò xét, khó hiểu của các chàng.
Nhiều người còn tự đắc rằng, tuổi này rồi tán kiểu gì tôi chẳng đổ, thế
nên họ tự hào lắm, vỗ ngực ra oai lắm. Kiểu đàn ông như thế, tôi không
màng dù có… ế.

Ngoan hiền sao vẫn ế chồng? - 1
Tôi không chịu được lâu những ánh mắt có vẻ dò xét, khó hiểu của các chàng.
(ảnh minh họa)

Còn những người có gia đình đến với tôi
cũng nhiều. Nhiều người nói, ‘thôi thì đã 30 cái xuân xanh, chấp nhận
lấy người có vợ đi em ạ’. Tôi nào dám phàn nàn, chỉ cười mỉm và cũng
đồng ý gặp gỡ những anh chàng như thế. Biết đâu, họ lại là người từng
trải, vấp ngã một lần rồi biết trân trọng hạnh phúc hơn. Nhưng những
người này họ lại mang mặc cảm bản thân, có người mạnh dạn mày tỏ, khoe
của cải, nhưng lại có người sợ hãi, thiếu bình tĩnh khi đối diện với
người con gái 30, chưa chồng lại đẹp mặn mà (theo lời nhận xét của mọi
người) như tôi. Trong số ấy, tôi cũng có thấy 1-2 người là được được và
cũng có ý tìm hiểu. Thế nhưng có vẻ đôi bên không hiểu ý nhau. Dù đã
tuổi 30, không còn mơ mộng như thời son trẻ, nhưng tôi vẫn mong muốn một
cái gì đó gọi là sự chân thành trong tình yêu, mong muốn cái gọi là sự
kiên trì, có chút cố gắng và quyết tâm theo đuổi tình yêu của mình. Còn
họ, họ chỉ nghĩ nếu đã ưng nhau ngay lần gặp đầu thì tiến tới luôn đi,
cần gì phải cầu kì, câu nệ mất thời gian, vì nghĩ cho cùng, tôi đâu còn
trẻ nữa, kết hôn là quá được rồi.

Thế nên tôi buồn. Tình yêu đâu phải trò chơi. 30 tuổi với tôi đâu phải
là quá già, chỉ là người ta cứ gán cái mác ế cho tôi nên phải mang tiếng
ấy. Hôn nhân là chuyện trọng đại cả đời, không thể vì tuổi tác quá,
cũng không chỉ vì lời gièm pha nhiều quá mà vội vàng gật đầu lấy người
mình không yêu. Rồi mai đây lại ân hận, lại chia tay, li hôn, xem ra
chuyện đó còn đáng xấu hổ hơn nhiều so với việc lấy chồng muộn lúc này.

Và vì thế, những người không đủ kiên định, xem là tôi nhiều tuổi còn kén
chọn, lắm điều thường ra đi sớm, không theo đuổi được tôi, rồi họ lại
cho rằng, tôi kén thế thảo nào tôi ế. Thực chất, tôi đâu có kén,
chỉ là tôi muốn chọn cho mình một tấm chồng như ý, một người mà tôi đủ
tin tưởng rằng anh ta thật sự yêu tôi mà thôi.

Đánh đồng đàn ông với nhau cũng không phải là việc tốt. Có lẽ chỉ dám đổ
cho số phận, tôi không may mắn như người ta, gặp được người tình tri
kỉ, yêu thương mình hết lòng. Tôi xinh đẹp, người ta nói vậy, tôi ngoan
hiền, hết mình vì tình yêu, nhưng lại chẳng được đáp lại, vì những kẻ
đến với tôi chỉ vì sắc đẹp. Đa phần những gã háo sắc thường thế. Và có
lẽ cũng vì vấp ngã 1 lần, tôi đã trở nên đa nghi, thành người khó tin
tưởng đàn ông. Thế nên tôi muộn chồng, cứ muộn nữa muộn mãi cho tới tận
khi tôi đã 30.

Giờ phút này, có lẽ qua cái tuổi 30 tôi vẫn chưa lấy chồng. Nhưng xem ra
với những người xung quanh mình, tôi thà muộn chồng hơn nữa còn hơn
phải liều thân, lấy tạm một tấm chồng cho hài lòng. Việc này với tôi mà
nói, khó khăn vô cùng. Thôi đành ngậm ngùi nhìn họ tay trong tay, tiễn
từng cô dâu về nhà chồng, còn phận mình, chờ duyên tới.

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments