Ngoại tình công sở: Món phở trương phềnh

Hoài ở chỗ tôi là một trường hợp như thế!

 
Ngoại tình công sở: Món phở trương phềnh

 

Lúc mới vào công ty, Hoài khép nép ngoan ngoãn như con cừu non. Thế mà thoắt cái nàng đã cặp ngay với một anh cùng làm.

 

Người ta bồ bịch liếc
mắt đưa tình với nhau, cùng lắm thì đến giờ nghỉ hẵng dắt nhau đi đâu
thì dắt. Đằng này, Hoài với Kiên cứ dính như sam, cứ như đôi vợ chồng
son mới cưới. Cứ một lúc lại lượn qua phòng nhau, một ngày mấy bận lôi
vội lôi vàng nhau ra hành lang, ra cửa toa-lét để hôn ngấu hôn nghiến…

 

Có lần, chị kế toán chỗ
tôi định ra cầu thang thoát hiểm hóng gió chút, thấy Kiên tốc cả váy
Hoài lên mà hí hoáy thì chị mới nện gót giày thật mạnh. Thế mà đôi tình
nhân cứ thản nhiên như không, đâm ra chị bảo tự dưng mình lại ngại cứ
như mình vụng trộm, đỏ hết cả mặt phải quay vào.

 

Tuổi trẻ thường hay
thích thể hiện, ngông cuồng, kể cả những điều sai trái. Hoài và Kiên
chẳng phải tuổi xì tin nhưng cũng vẫn còn rất trẻ, nên họ là một đôi như
vậy, cứ yêu, cứ làm những gì mình thích, bất chấp sự khó chịu, coi
thường của đồng nghiệp, bất chấp hậu quả có thể đến.

 

Thực ra chốn công sở,
vốn là việc ai người ấy làm, đời ai người ấy sống. Chỉ vì chuyện hai
người này lộ liễu quá nên mới bị dèm pha. Hơn nữa, mọi người đều biết,
Hoài vốn ở nhà phụ thuộc chồng. Được chồng yêu chiều hết mực, ngay cả
công việc văn phòng ở đây cũng do chồng xin cho chứ nàng có học hành gì
ra hồn đâu. Còn Kiên, vợ vừa bụng mang dạ chửa, vừa nuôi con nhỏ, vừa đi
làm lại còn đi học, bối rối trăm bề, thế mà vẫn cứ tểnh tênh chẳng hề
áy náy.

 

Cái kim trong bọc, khéo
thì còn giấu được lâu, đằng này cứ hở tô hô nên không chỉ khắp cơ quan
mà chẳng mấy chốc chồng Hoài đã tỏ tường. Nhưng, chẳng biết ai ngầm
mách, anh ấy đã đến giữa giờ làm việc, bắt tận tay, day tận mặt hai kẻ
ngoại tình lại ôm nhau trong nhà xe cơ quan. Anh ấy chỉ “thả” mỗi một
câu: “Bức xúc đến nỗi không lôi được nhau ra nhà nghỉ hay chỗ nào tử tế
nữa, gặp đâu “xử” đấy à?”.

 

Bản lĩnh người đàn ông trụ cột  gánh
vác gia đình, chồng Hoài đã cư xử rất khéo để không làm ầm ĩ nơi mình
từng nhờ vả, chồng Hoài đưa cả hai người lên phòng giám đốc, xin cho
Hoài nghỉ làm ngay ngày hôm ấy. Chồng Hoài cũng gọi vợ Kiên: “Chị đến
mang anh nhà về”.

 

Hoài, nghe mọi người ở
công ty nói, lại ở nhà làm nội trợ, nhưng không còn được chồng yêu
thương bao bọc như cô búp bê xưa nữa, mà giờ chỉ như một osin cho hai bố
con. Có lần đi chợ gặp tôi, Hoài cứ khóc “Em dại quá chị ơi, chẳng hiểu
sao em lại đâm đầu vào bụi rậm như thế!”.

 

Còn Kiên cũng bị buộc
thôi việc vì để chuyện riêng ảnh hưởng đến công ty. Vợ Kiên quá sốc phải
vào viện nhưng không giữ được cái thai đang mang, ngay sau khi xuất
viện đã xếp quần áo, bế con nhỏ về nhà mẹ đẻ. Chẳng biết Kiên tự ái cao,
hay cảm thấy quá có lỗi với vợ, đã ký ngay vào đơn ly hôn, không nài
kéo.

 

Rõ là, nhìn vào khởi
đầu thì tưởng “ngoại tình công sở – món phở mê ly”, ngon đến không cưỡng
nổi; nhưng tỉnh táo mà nhìn thử những cặp đã có kết quả cuối cùng, như
Hoài-Kiên nơi tôi, thì giật mình mà thấy cái thứ mê ly ấy chỉ là ảo ảnh
phù hoa, còn thực chất, nó chỉ là một bát phở trương phềnh mà thôi, đói
đến mấy cũng khó mà nuốt vào!

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments