Ngán ngẩm với thói hành chồng của các bà vợ

Hễ không vui là… khóc
 
Ngán ngẩm vì cưới vợ chưa lâu, Ninh mới phát hiện ra vợ mình có thói
“nước mắt cá sấu”, chả kể việc to, việc bé, không ai đụng chạm trừng mắt
hay nói móc chứ đừng nói đến việc lên tiếng quát nạt là vợ Ninh đã nước
mắt ngắn nước mắt dài. Tá hỏa hơn bởi mới theo chàng về dinh được gần
ba tháng thì có đến hơn 90 ngày Oanh – vợ Ninh hễ không vui là… khóc.
 
Có khi hai vợ chồng đang nằm, vợ xem ti vi, chồng đọc sách báo thì Ninh
nghe tiếng vợ thút thít bên cạnh, tưởng vợ khóc vì lại xem phim “chết vì
ung thư” nhưng khi liếc nhìn màn hình ti vi thì rõ ràng là cô nàng đang
xem bản tin thời sự. Dỗ dành cho chán, bực mình Ninh quát vợ: “Ai làm
gì mà em khóc?” thì Oanh vừa sụt sùi tay gạt nước mắt vừa đáp: “Em thấy…
không vui thì khóc. Có ai làm gì đâu!”.
 
Có ai ngờ cái thói mè nheo, uốn éo “mong manh dễ vỡ” của vợ từ hồi còn
yêu nhau lại càng ngày càng trở nên quái đản đến thế, lắm lúc Ninh chỉ
muốn đi biệt tích để không phải về nhà “ngắm” khuôn mặt dài thuỗn của vợ
đang đầm đìa nước mắt. Chồng mệt, đi làm về nằm duỗi thẳng ra nhà không
tìm xem vợ ở đâu, khóc. Chồng chăm chú dán mắt vào màn hình vi tính làm
việc – vợ dỗi, khóc, chồng ăn cơm, quên mời vợ, khóc… Oanh dùng nước
mắt hành chồng đến mức hễ thấy mặt ai chỉ cần rầu rầu thôi là Ninh chạy
mất dép.

Lắm hôm cái tính bỗng dưng muốn khóc của Oanh khiến Ninh bị bố mẹ mắng
oan tơi tả vì tội “ngược đãi” vợ. Nếu có cự cãi thì càng bị mắng nhiều
hơn vì: “Không bỗng dưng nó khóc. Nó có bị điên đâu! Vợ chồng bảo nhau
mà sống. Tôi với bố anh sống sắp hết cả cuộc đời chưa một lần to tiếng.
Còn anh mới lấy vợ chưa đầy ba tháng đã giở thói vũ phu…”. Oan không để
được vào đâu cho hết Ninh chỉ còn biết tìm cách nịnh vợ như nịnh trẻ lên
ba, lúc nào cũng phải sẵn sàng “kẹo ngọt” để cho.

Đòi đưa mẹ đẻ về nuôi
 
Anh Dân ngồi trong quán nhậu ôm đầu, tỉ tê với mấy ông bạn nối khố: “Sao
cái kiếp tao lại khốn khổ thế. Suốt ngày vợ hùng hổ, chanh chua đòi đón
bà ngoại về nuôi. Có phải mình khó khăn đâu nhưng nhà thì bằng cái mắt
muỗi, hai vợ chồng với hai đứa con ở còn chả có chỗ ở lấy đâu ra có chỗ
cho bà…”.
 
Hỏi rõ sự tình thì hóa ra vợ anh vì xót mẹ ở với chị dâu, sợ mẹ bị chị
dâu đối đãi không tốt nên chị nhất định buộc anh phải đón mẹ vợ về nhà
nuôi. “Bà ăn, bà ở hết bao nhiêu mà anh so đo, tính toán. Không có bà
con dâu nào thương mẹ chồng cả. Anh làm thế nào thì làm, nhất định em
phải đón bà về, không để bà chịu khổ”.

Tranh luận với vợ rằng: Em không sợ em đón bà về, bố mẹ bên này phật ý
vì em nhất quyết đòi ra ở riêng rồi đón bà ngoại về…” thì chị “vặc” lại
không suy nghĩ: “Em không cần biết, em chỉ muốn chăm sóc mẹ thôi. Để mẹ
bên đấy em không yên tâm, chắc gì chị ấy đã chăm bà, có khi lại bắt bà
làm hết mọi việc trong nhà, có gì không vừa ý thì cáu gắt, cạnh khóe,
khiến bà buồn thì khốn khổ”.
 
Phân tích hết nước hết cái với vợ vì nghĩ rằng đó không phải là phận sự
của vợ, trong khi nhà vợ có hai anh trai, các anh thừa hiếu thuận để thu
xếp yên ổn cho bà nhưng chị không những không hiểu cho mà ngược lại còn
lu loa: “Anh là đồ ích kỉ. Anh chỉ biết thương xót mẹ anh mà không thèm
để ý đến người khác. Anh chỉ biết vơ cái tốt, cái đẹp vào thân”. Cũng
khốn khổ cho anh, đã đành là bản thân không muốn ở cùng mẹ vợ vì không
phải bà mẹ vợ nào cũng đứng ngoài cuộc, không bênh con gái khi giữa hai
vợ chồng có khúc mắc. Hơn thế nhỡ không may phản ứng thiếu thiện chí lại
bị mang tiếng này tiếng kia.

Ngoài ra lại còn bố mẹ đẻ, trong khi anh nhất mực nghe theo vợ đòi ra ở
riêng vì ở với ông bà nhà chật, giờ đón bà ngoại về ở trong cái nhà vẻn
vẹn 30m2, 2 tầng, 3 phòng bé tí thì thử hỏi anh làm sao ăn nói được với
bố mẹ mình.

Thuyết phục vợ kiểu gì cũng không được, anh đành nổi khùng chống lại:
“Em có thể biếu bà tiền để bà chi tiêu, mua cho bà thứ này thứ kia, có
thể chăm bà ở nhà anh Hưng (anh vợ), đón bà đến chơi dăm bữa nửa tháng
chứ tuyệt đối không ở trọn đời…”. Biết chồng đã quyết thì không thay đổi
được gì, vợ anh quay sang hành chồng bằng cách cấm vận không cho đụng
vào người, mặt lúc nào cũng xì xì như người đi đưa đám.

Nổi hứng đòi… ly hôn
 
Không giống như các cặp vợ chồng khác thi thoảng nổ ra vài trận tranh
cãi nhưng vợ chồng anh Phúc, chị Liên lúc nào cũng hơn hớn, vui vẻ. Có
lẽ cái gì nhiều quá cũng khiến người ta nhàm chán nên đôi khi chị Liên
chứng kiến cảnh vợ chồng nhà hàng xóm cãi vã nhau rồi đuổi đánh nhau
chạy khắp phố để rồi đêm đêm lại “má ấp tay kề” chị lại thấy thèm.

Thấy không khí trong nhà mình lúc nào cũng hòa thuận, Liên dần dần
chuyển từ trạng thái thỏa mãn, vui vẻ sang lầm lì, thích gây sự. Đôi lúc
không cần có lý do gì Liên cũng “nặng mặt” tìm cách gây sự với chồng
nhưng anh Phúc vốn là người xuề xòa dễ tính nên chẳng những anh không
cáu mà còn trêu đùa vợ nhiều hơn. Vài lần như thế, biết kế hoạch của
mình thất bại, chị Liên quay sang tìm cớ để quát chồng.
 
Quát nạt vẫn không ăn thua vì mỗi lẫn như thế anh lại cười cợt: “Nhà hôm
nay có bao nhiêu bánh bao chiều với thịt ế ngoại chợ”, chị Liên cố tìm
tội của chồng, vạch ra cho bằng hết để… đòi ly hôn. Lần hai, lần ba, anh
Phúc còn đùa cợt: “Bỏ anh thì em lấy ai” nhưng những lần sau đó thái độ
của anh bắt đầu khó chịu, anh không dỗ dành, cũng chả lùa đánh chị như
nhà hàng xóm để tối đến lại “má ấp tay kề” mà anh bỏ đi “nạp” rượu cho
tới khi không đứng nổi mới lê xác về nhà, đổ vật ra giường, ngủ một mạch
đến sáng.

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments