Ngán cảnh ở cữ quê chồng ngày Tết

Năm ngoái, phải ở cữ quê chồng là khoảng thời gian “kinh hoàng” với Tâm. Mẹ chồng cứ nghe thấy người ta truyền kinh nghiệm kiêng cữ gì là về bắt con dâu thực hiện. Tâm góp ý nhưng chẳng ăn thua.

Tuy không phải lo chuẩn bị Tết nhưng Tâm phải kiêng đủ thứ. Ăn, uống gì thì được mẹ chồng bưng vào tận trong phòng. Có khát nước cũng không dám uống vì mẹ chồng cho rằng, uống nhiều nước thì loãng sữa. Suốt ngày chỉ quanh quẩn với món giá đỗ luộc và thịt lợn nạc. Sáng 30 Tết, chồng Tâm mới về. Sau đó, ngày nào anh cũng đi nhậu rồi say khướt. Chưa hòa nhập được với họ hàng nhà chồng nên nhiều lần, Tâm tủi thân ngồi khóc ròng, cứ đòi về bên ngoại.


Ảnh minh họa

Cùng cảnh với Tâm, Tết năm ngoái, Ánh (Long Biên, Hà Nội) cũng ở cữ quê chồng. Mẹ chồng Ánh mất sớm. Chuyện chăm cháu được giao cho người chị chồng “quá lứa”. Khổ nổi, chị ấy quý cháu gái quá nên cứ nhất định ôm khư khư cháu, chứ không đưa cho Ánh được bế.

Hơn một tháng sau sinh, Ánh được chị chồng trao quyền chợ búa. Chợ quê chưa thạo nên không ít lần, Ánh vừa đi vừa hỏi thăm đường đến toát mồ hôi. Đến Tết, Ánh “rùng mình” vì phải tham gia chuẩn bị 35 mâm cỗ đón thọ cho người bác họ. Thịt gà, gói giò, nhặt rau rồi rửa bát, đun nước, pha trà… việc gì cũng đến tay khiến Ánh kiệt sức. Trong khi đó, chị dâu lúc nào cũng giữ rịt lấy cháu, như sợ bị mất. Chị bế cháu ra chỗ này, chơi chỗ kia khiến Ánh muốn tìm con cho bú cũng khó.

Cuối ngày, Ánh uể oải vì chân mỏi rã rời, da tay bong tróc, nhăn nheo vì rửa nhiều bát quá. Thêm cả đêm không ngủ ngon giấc vì chăm con, Ánh càng thêm tiền tụy. Chồng Ánh “bù khú” anh em, bạn bè cả ngày, không có lúc nào tâm tình với vợ.

Vì nhà chồng tiết kiệm quá nên năm ngoái, Hân (Phú Thọ) không có một cái Tết trọn vẹn. Cô ở cữ quê chồng nhưng người gầy quắt, toàn thiếu sữa cho con. Món ăn ròng rã trong ngày tết của Hân là thịt kho hoặc rim nhưng thường rất mặn. Muốn ăn món nọ, món kia cho tăng sức khỏe nhưng Hân chẳng dám ý kiến. Bởi vì, cả nhà chồng cũng chỉ ăn thịt hoặc cùng lắm là chả thịt, giò nạc, giò mỡ…

Có lần ăn món chè kho bên nhà họ hàng, Hân bị tiêu chảy cả đêm. Khổ nỗi, hiệu thuốc hay bệnh viện ở quê chồng đều xa tít tắp. Mẹ chồng liền tìm nhai búp ổi và mấy quả ổi xanh cho con dâu ăn tạm. May mà Hân không bị làm sao. Nhưng bây giờ, nghĩ lại cảnh ở cữ nhà chồng ngày Tết, Hân vẫn chưa hết tủi thân.

Minh Anh (Thanh Xuân, Hà Nội) cũng trải qua cảnh khổ sở khi ở cữ quê chồng. Suốt 3 ngày Tết, món chính của Minh Anh là cháo trắng và thịt nạc băm. Để tiết kiệm, mẹ chồng cô nấu một nồi cháo trắng to, một nồi thịt băm to. Mỗi bữa, cụ hâm lại cháo, thịt. Sau đó, múc cháo ra một cái bát rồi trộn thịt vào.

Hôm mẹ đẻ Minh Anh gọi điện chúc Tết thông gia, nhân tiện hỏi thăm sức khỏe con gái mà Minh Anh không dám kể ấm ức. Cô sợ bố mẹ ruột trên thành phố sẽ xót con. Hơn nữa, Minh Anh lại sợ nói ra sẽ mang tiếng kể xấu nhà chồng, đến tai các cụ thì không hay. Cho nên, Minh Anh toàn âm thầm chịu đựng, chỉ mong khỏe mạnh để chăm con và không bị ua uất đến mức trầm cảm.

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments