Ngậm ngùi lấy phải “anh chồng opera”!

“Anh chồng opera”

Chiều tối này cũng vậy, khi những người
hàng xóm trở về sau một ngày lao động mệt mỏi, cái ngõ nhỏ lại rộn rã
tiếng lũ trẻ nô đùa đuổi bắt. Lẫn trong tiếng nô đùa đó hiếm khi có
tiếng của đứa con nhà anh “opera”. Thằng bé và cô chị béo ú của nó lúc
nào cũng bị nhốt trong một ngôi nhà cấp 4 cũ kỹ. Trong khi cô chị lầm lì
vo gạo, lau bếp thì thằng em thơ thẩn hết ra sân lại vào nhà, ngóng mãi
ra ngoài ngõ mà không dám ra. Nó chỉ sợ nếu lẻn ra ngoài chơi mà bố nó
đột ngột về, thì những tiếng la lối om sòm lại bùng lên như dầu gặp lửa.

Nó không dám làm trái ý bố, dù nó thèm
lắm được chạy ra ngoài kia, nhận siêu nhân vàng là mình, mấy đứa kia đã
nhận đủ siêu nhân hồng, đen, xanh, đỏ…rồi, nó chỉ dám gọi vống ra là nó
nhận siêu nhân vàng, nhưng mà siêu nhân bị nhốt như thế này thì làm sao
mà đi cứu người gặp nạn được chứ! Thằng bé nhìn mẹ như cầu cứu, nó muốn
mẹ gật đầu để nó bung cánh cổng ra ngoài với chúng bạn. Nhưng mẹ nó chỉ
ngó lơ, chị làm như đang làm mải miết cọ mấy cái nồi, miệng nhắc nhở cô
con gái lớn nhặt rau cho cẩn thận.

Chị cũng chẳng khác gì thằng cu con. Chị
cũng thèm bung ra ngoài, chạy qua chạy lại buôn chuyện  với mấy cô hàng
xóm về chuyện mớ rau cân gạo, chuyện đậu phụ hàng nào ngon, chuyện cái
chợ gần nhà may quá lại mở, chuyện trường thằng cu bắt học đủ mọi thứ,
chuyện cái hĩm nhà nhà bà Hương sao mãi chưa biết nói…

Nhưng chị sợ, không hiểu năng lượng gì
từ người đàn ông chồng chị lại ghê gớm đến thế. Ngay từ khi anh ta chưa
về thì cả mẹ lẫn con đã rúm ró sợ sệt. Chị liếc lên dãy quần áo đang
phơi ngoài sân. Những cái mắc áo không buộc sợi len đỏ là để phơi quần
áo của chị và bọn trẻ, cái nào buộc sợi len đỏ mới được mắc quần áo của
anh ta. Có lần chị lỡ quên, treo nhầm mấy cái tất sang cái mắc áo len
đỏ, thế là cả tối hôm đó chị chịu một trận đòn mồm sa sả, đến ngày  hôm
sau cái đầu vẫn còn âm âm i i.

Ngay cả khi ngủ, chồng chị cũng thích “khẩu chiến” (Ảnh minh họa)

Chị cũng không hiểu vì sao cuộc đời mình
lại đổi thay khác biệt đến vậy. Xưa kia, khi còn là một cô sinh viên sư
phạm môn địa, chị đã được đi thực địa nhiều nơi và mơ ước sau này được
đi đến thật nhiều những vùng miền trên đất nước, trên thế giới, tìm hiểu
những loại địa hình địa chất vô cùng thú vị…Nhưng rồi cuối cùng thì chị
lại phải chịu bó chân trong khoảng sân vài mét vuông này.

Sẽ chẳng có hiện tại nếu không có quá
khứ. Những gì hiện tại chị đang đón chịu cũng là hệ quả cũng những gì
chị đã làm trong quá khứ mà thôi. Tâm tâm niệm niệm như thế, chị càng
đau lòng mà cam chịu. Khi xưa, người chị yêu đâu phải là người chồng
“opera” bây giờ. Chị đã yêu say đắm chàng sinh viên ôm đàn hát tình ca ở
văn phòng dưới hầm cầu thang ký túc xá. Đáp lại, chàng cũng chẳng thể
chối ối yêu đương với cô gái dịu dàng và có giọng nói êm ái nhỏ nhẹ nhất
khu ký túc ấy.

Nhưng tiếc thay, người đàn ông mà chị
yêu ấy, sau khi làm chị có thai, bỗng một ngày biến mất như chưa từng
xuất hiện. Chị đau đớn đến tan nát cõi lòng, khi chuyện vỡ lở, mẹ chị
biết được thì cái thai trong bụng của chị cũng theo đó thoát ra, cùng
bao nhiêu máu và nước mắt và sức lực và tình yêu…

Sau cú sốc quá lớn đầu đời, mất một thời
gian dài, chị trở nên ngơ ngẩn. Khi đó, người nhà đã tìm mọi cách để
xoay trở tình trạng tồi tệ của chị. Một trong những cách mà họ nghĩ là
tốt, ấy là tìm cho chị một người chồng.

Anh chồng “opera” đã xuất hiện vào thời
điểm đó. Anh là con của gia đình người bạn bố mẹ chị. Anh khỏe mạnh, có
duyên nói đùa, hát hò thì rõ hay, rõ khỏe. Bố mẹ chị mong cái duyên khôi
hài ấy sẽ cứu vớt chị. Và quả thực, nụ cười dần trở lại trên môi cô gái
đã một lần chịu bất hạnh tình yêu. Ai cũng mừng, ai cũng cho điều kỳ
diệu đã đến. Đám cưới nhanh chóng được tổ chức,  khép lại thời con gái
sóng gió của chị.

Cuộc hôn nhân không lời

Anh không đồng ý cho chị đi dạy học, mà
ép chị làm hành chính trong công ty riêng của bà dì anh. Một công việc
được cố ý thu xếp để chị nhàn nhã chăm sóc gia đình, nhà cửa. Đứa con
gái đầu lòng ra đời chỉ một năm sau đó, 3 năm sau, chị sinh thêm một cậu
con trai, đứa nào cũng khỏe mạnh. Về đường con cái, chị tưởng như thế
là mãn nguyện lắm rồi. Nhưng tưởng cuộc đời của chị êm đềm trôi đi và
quen đi về những bộn bề con mọn. Nhưng sóng gầm hóa ra chưa hề biến mất.

Chỉ chỉ còn biết nhẫn nhục chịu đựng người chồng “opera” (Ảnh minh họa)

Càng ngày, anh chồng “opera” của chị
càng trở nên cáu bẳn. Thay vì kể chuyện cười hay hát opera, anh chuyển
thành sa sả mắng và ngăn cấm vợ con đủ điều. Không biết ở ngoài đường
kia có những hiểm nguy cạm bẫy gì, nhưng nếu không có anh đi kèm, thì vợ
con nhất nhất phải ém quân tại nhà cấm di chuyển. Vợ chỉ được phép ra
cái chợ nhỏ ở đầu ngõ mua thức ăn rồi về ngay, còn đi đâu xa hơn thế thì
phải có chồng tháp tùng. Có lần, vợ xin về nhà mẹ đẻ chỉ cách nhà 2 km
để thăm mẹ ốm lên muộn, anh ta ca cho một bài khiến cho hàng xóm chẳng
phải cố vểnh tai nghe cũng lộng cả óc.

Người vợ nhu mì ấy thật đáng thương và
đáng nể vì độ chịu đựng. Chị không nói lại một lời, chồng đuổi cũng
không đi. Cứ thui thủi dọn dẹp, nghe mắng và khi mọi  thứ nguôi đi lại
tiếp tục mỉm cười. Với hàng xóm láng giềng, chị lúc nào cũng lễ phép,
dịu dàng và ân cần hết mức. Vì thế, mọi người chung quanh đều phẫn nộ
thay cho chị mỗi khi thấy anh chồng “opera”  ca bài mắng vợ chửi con.
Mắng chửi vì những điều hết sức vụn vặt, thậm chí là vô lý.

Chẳng hạn như:  “Tại sao đã bảo 5
giờ cắm cơm mà 5h30 mới cắm? Tại sao quần áo chồng phơi dây ngoài, quần
áo vợ phơi dây trong mà để lẫn một cái thế kia? Cơm nấu thừa ra rửa bát
lắm như thế này cho chó nó ăn à? Tất cất vào trong tủ thì phải gấp, độn
cho gọn gàng như đã hướng dẫn, sao lại dám  buộc vào nhau thế
này?…Thằng kia mày ăn cái gì mà ngu thế…???”

Trong nhà lặng tờ, chỉ có một giọng lĩnh
xướng sang sảng của anh chồng “opera”. Chiều nào cũng như chiều nào,
chẳng có gì mà anh không bới móc ra để “luyện giọng” được. Hai đứa  trẻ
nhà anh ra vào như hai cái bóng. Từ bé đã ít tiếng nói cười, đi nhẹ nói
khẽ…Ra ngoài thì cả nhà anh chị đều được tiếng lễ  phép, lịch sự từ  bố
mẹ đến các con, nhất nhất là phải chào hàng xóm lễ độ, không được phép
sơ sẩy một tí nào. Nếu có sơ sẩy gì thì chiều tối hôm đó, thế nào hàng
xóm cũng được nghe “bài ca không quên” ầm ĩ.

Có anh hàng xóm nọ, thấy anh “opera” bắt nạt vợ giỏi, lấy làm phục lắm, than rằng: “Đời mình chả được như nó, đàn ông thế mới là đàn ông chứ!” Chỉ chị vợ hàng xóm thì nghĩ trong bụng: “Con giun xéo lắm cũng quằn. Anh đừng cứ tưởng cứ giày vò mãi mà người ta chịu được! Cái ngày chị ấy vùng lên sẽ chẳng xa đâu!”.

Quả thực, trong cuộc hôn nhân ấy không
hề có những tiếng kêu của người vợ, dù là ầm ĩ hay ai oán, không có
những tiếng kêu lẽ ra phải có đối với người vợ bình thường. Nhưng không
nghe thấy không phải là không có những tiếng kêu. Chỉ có chị mới  biết,
những tiếng kêu của mình nó chói ruột, nó tan nát như thế nào.

Những tiếng kêu của chị dội ngược vào
trong lòng, chua xót. Chị thương hai đứa con và thương mình đến mất ngủ
triền miên. Nhưng phẩm hạnh của chị, tính nết của chị, những gì chị được
dạy dỗ nằm lòng không cho phép chị lớn tiếng. Và cuộc cam chịu của chị
vẫn cứ thế nối dài…

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments