Nếu ngày nào đó anh trở lại…

Đều đặn vào các buổi chiều của ngày hai mươi tám tháng mười hai hàng năm, cho đến khi chuyến bay từ Matxcơva đến Việt Nam chỉ còn lại người hành khách cuối cùng, chị mới ra về.

Người phụ nữ ấy chính là em. Mười năm nay em vẫn không quên lời hứa với anh…

Anh là người duy nhất trong khoa văn năm ấy được cử sang Nga du học. Ngày chia tay tất cả đều cười chỉ có em là khóc, dù anh bảo: “Đơn giản là mình không gặp nhau một ngày nhân bốn năm, em đừng khóc!”

Sân bay. Chiều Hà Nội. Một ngày xa tít tắp.

-H ứa ra đón anh nhé Nhím. 28/12/2004 anh sẽ trở về.

– Xin hứa. Nhím sẽ mang theo hồng vàng mà anh thích!

Mình móc tay. Máy bay cất cánh mang anh ra khỏi bầu trời của em – Mãi mãi… Anh đã không cho em chọn lựa. Điều duy nhất anh nói: “Anh sẽ trở về”. Em chỉ biết gật đầu.

Gửi Matxcơva-thành phố có anh!

Anh, nếu như anh đã từng hẹn hò với cô đơn, anh sẽ hiểu những ngày tháng đang đến với em. Em sống bằng bản năng mở mắt khi không còn buồn ngủ, ăn khi đói, nói chuyện đơn giản để người ta không tống em vào bệnh viện tâm thần.

Anh, nếu như anh đã từng hẹn hò với xa cách, anh sẽ hiểu những ngày tháng đang đến với em, em chới với giữa muôn người nhưng lúc nào cũng thấy thiếu.

Anh, nếu như anh đã từng yêu em anh sẽ hiểu vì sao em làm thế…

Anh không biết em đã bỏ trốn tất cả những nơi có anh. Thư viện, quán cà phê quen thuộc, xe bus số 34, rạp chiếu phim quốc gia… Và, em sợ về quê – nơi em đã lớn lên cùng anh.  Nơi anh ôm lấy em khi em nức nở tìm mẹ trong chiêm bao. Nơi anh tết tóc cho em, anh dạy em đánh vần. Nơi tràn ngập anh. Nhiều hơn ngay cả trong tim em. Nơi kể từ khi sinh ra đã nói cho em biết rằng:  em-chỉ có duy nhất mình anh.

Anh đã không cho em chọn lựa. Điều duy nhất anh nói: Anh sẽ trở về. Em chỉ biết gật đầu.

Nếu anh đã từng yêu em, anh sẽ hiểu. Những ngày tháng em và một mình. Nếu anh đã từng yêu em, anh sẽ hiểu ….

Em khâu mọi vết thương trên cơ thể mình để cô đơn thôi không gặm nhấm. Em bắt đầu uống. Em không thể thiếu nó. Nó làm em hết đau. Nó cắt anh ra khỏi trí nhớ của em như thể anh chưa bao giờ từng tồn tại.

Nếu ngày nào đó anh trở lại..., Chuyện tình yêu, Tình yêu -  Giới tính, tam su tinh yeu, tinh yeu, moi tinh dau, loi yeu, ky niem, loi yeu, loi chua noi, ban trai, ban gai, chuyen tinh yeu hay

Em bỏ học, giảng đường còn lại gì khi không có anh? Nhưng rồi thầy tới gặp em. Thầy bảo em là đứa ích kỉ, em đang cố tìm mọi cách để buộc anh quay về. Thầy bảo hai tuần trước, anh đã ngất ngay sau khi bảo vệ xong đề tài nghiên cứu vì làm việc quá sức. Thầy bảo em không xứng với tình yêu của anh. Thầy bảo cậu ấy vì ai mà khổ sở thế? Vì em phải không anh?

Em cai rượu. Nếu anh đã từng yêu em, anh sẽ hiểu… Những ngày tháng em và kí ức về anh. Không còn thuốc giảm đau.

Em lao vào công việc. Thầy mỉm cười và giữ lời hứa. Anh mãi không biết về một em như thế từng tồn tại.

Em đã sống với những giấc mơ phập phồng về  một ngày nào đó anh sẽ không trở lại. Về một cô gái Nga “nói tiếng việt rất sõi” trong những câu chuyện của mẹ anh. Từ lâu mẹ anh không còn gọi em là con , em nhận ra trong giọng nói của mẹ sự xa cách.

Em không còn thích hợp với anh nữa phải không anh? Em vỗ về mình, để cô đơn thôi không khắc khoải. Những bức thư thưa thớt dần. Anh gửi cho em những lời yêu thương vội vàng nơi tái bút : “Mẹ nhắn Nhím con nhớ thương!”. Em vỗ về mình, có lẽ anh bận. Anh nói với em: mấy tháng nay anh đang nghiên cứu một đề tài quan trọng. Mấy tháng nay tính đến ngày hôm nay, em nghĩ là anh bận lắm phải không anh?

Rồi em gặp anh ấy trong chuyến thực tập cuối khóa. Người con trai mang cái tên giống anh, người ấy cũng thích hoa hồng vàng và gọi em là Nhím. Em kể với anh ấy mọi điều mà em chưa bao giờ nói với bất cứ ai-về anh. Anh ấy lắng nghe và lặng lẽ ở bên em- như anh ngày trước, cùng cười cùng khóc với em. Anh ấy yêu em, em nhận ra điều ấy mỗi ngày.

Nhưng anh ấy sắp chết, bác sĩ nói anh ấy bị ung thư gan giai đoạn cuối. Những cuộc hóa trị thay bằng kéo dài sự sống lại mở đường mang cái chết đến nhanh hơn với anh ấy. Nhưng em chưa khi nào thấy anh ấy hết cười. Em muốn cứu sống anh ấy,hơn bao giờ hết. Tột cùng!

Em vẫn nhớ anh, nỗi nhớ rong ruổi, réo gọi tên em bất cứ khi nào có thể, đánh đổ em bất cứ lúc nào. Nhưng nếu anh nhìn thấy anh ấy, anh sẽ hiểu…Có một thứ giúp em -dẫu chỉ ¼ của một giây trong sự sống mang anh ra khỏi em-Để em lại được sống-Nụ cười anh ấy.

Em chủ động nói lời chia tay, anh không níu giữ cũng không bao giờ gạn hỏi lí do, chỉ  nhắn cho em: “Mối tình đầu là mối tình dễ vỡ. Ai bảo anh là mối tình đầu của em…”.

Nếu ngày nào đó anh trở lại..., Chuyện tình yêu, Tình yêu -  Giới tính, tam su tinh yeu, tinh yeu, moi tinh dau, loi yeu, ky niem, loi yeu, loi chua noi, ban trai, ban gai, chuyen tinh yeu hay

Anh, nếu anh đã từng chết trong một ngày đang sống anh sẽ hiểu em đã sống thế nào. Anh, nếu như anh vẫn còn yêu em, anh sẽ hiểu những gì em đã làm…Em không còn đủ sức chống lại nỗi cô đơn, em cần một ai đó giúp mình mang anh đi.Và  em nhận lời làm vợ anh ấy-Người đàn ông mang cái tên giống anh,người ấy cũng thích hoa hồng vàng và gọi em là Nhím!

Em đã chọn lựa giữ lại thứ của một người đang chết chỉ để cho mình một cơ hội  tiếp tục sống. Một thứ giờ đây sẽ là của em mãi mãi. Thứ đầu tiên giúp em thực sự quên đi rằng- anh là duy nhất. Vĩnh viễn…

Anh,  nếu như anh đã từng coi em là duy nhất, anh sẽ hiểu… Những ngày tháng em và không còn anh. Anh , nếu anh từng yêu em, anh sẽ hiểu: điều quý giá nhất của đời em. Em đã hi vọng mang những đứa con của anh. Mãi mãi. Biết chừng nào. Nhưng giờ thì em hạnh phúc. Con em cười với em. Nó vẫy tay gọi em. Miệng nó reo tên em.

Anh, nếu như ngày nào đấy anh trở lại và còn nhớ tới em, anh sẽ hiểu rằng em đang hạnh phúc. Có một người thay anh ở bên em- Khi em sống.

Em vẫn sẽ đợi anh ở nơi này – cuối mỗi chuyến bay, cho lời hứa của mười năm về trước. Nếu một ngày nào đó anh trở lại liệu anh có còn nhớ đến em – Mối tình đầu của anh?

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments