Nàng Bạch Tuyết Dâm Dục – Truyện Người Lớn Cổ Tích

Hai người trân trân nhìn nhau. Bạch Tuyết kéo lấy hoàng tử nhảy vào cái hồ nước mát gần đó cùng tắm chung. Hoàng tử lại một lần nữa ôm lấy nàng. Thúc dương vật đã căng cứng từ bao giờ và thúc liên tục vào người nàng. Hai người rên la vang động cả bìa rừng, làm nai con chạy ngơ ngác …

nang-bach-tuyet-dam-dang

Ngày xửa ngày xưa, ở một vương quốc nọ có một bà hoàng hậu nhan sắc tuyệt trần. Bà sống hiền lành phúc hậu nên luôn được moị người quý mến. Mùa đông năm ấy, trong lúc ngoài trời tuyết rơi lả tả, hoàng hậu ngồi khâu bên khung cửa sổ bằng gỗ mun đen bóng. Đột nhiên, kim đâm trúng ngón tay hoàng hậu, một giọt máu đỏ tươi rơi xuống nền tuyết trắng xóa. Bà chợt ước ao có được một đứa con gái cũng xinh đẹp như cảnh vật trước mắt.
Quả nhiên một thời gian sau bà sinh được một cô con gái đúng y như bà từng mơ ước. Cô gái có một làn da trắng như tuyết, môi thắm tươi như giọt máu, tóc đen láy như gỗ mun cửa sổ. Bà đặt tên con là Bạch Tuyết.

Chẳng bao lâu sau, hoàng hậu qua đời vì bạo bệnh. Nhà vua dù rất thương tiếc hoàng hậu nhưng vì nhiều lý do ông buộc phải lấy một bà vợ khác. Bà này cũng xinh đẹp khác thường nhưng lại có tíng tình cực kỳ kiêu căng, hợm hĩnh. Bà ta có một tấm gương thần. Mỗi lần ngồi trước gương bà thường hỏi:
Gương kia ngự ở trên tường
Thế gian ai đẹp được nhường như ta!
Gương bèn trả lời:
Hoàng hậu đẹp nhất trên đời
Thế gian ai sánh với với người được đâu!
Và bà hoàng hậu thường tự cười lớn về điều đó. Vài năm sau nhà vua qua đời, quyền thừa kế ngai vàng thuộc về tay hoàng hậu. Vốn rất ghét Bạch Tuyết nên hoàng hậu đã đối xử rất tệ bạc với Bạch Tuyết dù cho cô bé còn nhỏ chưa biết gì. Bà bắt Bạch Tuyết phải đi chăn vịt bên ngoài hoàng cung suốt cả ngày; Đã vậy tối đến bà ta chỉ cho nàng nghỉ ngơi trong căn nhà kho cũ kĩ. Bạch Tuyết ngày càng giống một cô bé nhà quê hơn là một công chúa. Tuy nhiên Bạch Tuyết vốn tính hiền lành nên không hề chấp nhất, cô chỉ biết chăm chỉ làm việc, hoà đồng yêu thương mọi người nên luôn được mọi người quý mến.
Khi Bạch Tuyết lên mười bảy tuổi, nàng bỗng nhiên trở nên tươi đẹp như ánh nắng mùa xuân. Nàng có một gương mặt thật đẹp với má lún đồng tiền xinh xắn, đôi môi mọng đỏ khêu gợi khiến người ta không chỉ muốn ngắm nhìn mà còn thích được cắn vào, được vuốt mái tóc dài đen láy óng ả như tơ.
Mới bước vào độ tuổi mười bảy mà thân hình của nàng đã thật nẩy nở và hết sức gợi tình. Nàng thường chọn lựa những bộ đầm nào có thể bó sát cơ thể mà mặc nhờ đó những đường cong tuyệt mĩ trên cơ thể nàng được dịp phơi bày ra, nhất là bộ ngực căng tròn rung rinh dưới lớp áo và phần mông căng tròn không một chút tì vết. Làn da Bạch tuyết ngày ngày phải tiếp xúc với nắng mưa nhưng bao giờ cũng trắng toát và cực kì mịn màng như làn nước êm ả. Đôi chân nàng thì quý phái vô cùng, thon dài và gọn gàng. Từng bước đi của Bạch Tuyết làm cho ngay cả hoa đẹp còn phải e thẹn nhường đường vì kém sắc. Với vẻ đẹp chết người đó, cộng thêm với tính tình hiền hòa nên Bạch Tuyết càng được mọi người quý mến hơn, mọi người trong lâu đài quan tâm chăm sóc và cuộc sống của nàng lúc nào cũng tràn đầy niềm vui. Nhưng niềm vui nào có được dài lâu. Một hôm hoàng hậu ngồi trước gương thần, bà ta hỏi:
Gương kia ngự ở trên tường
Thế gian ai đẹp được nhường như ta?
Gương trả lời:
Trước kia bà đẹp nhất trần
Nhưng nay Bạch Tuyết muôn phần đẹp hơn.
Hoàng hậu rất tức giận. Bà rắp tâm sẽ giết chết Bạch Tuyết để thế gian chỉ có một mình bà ta là xinh đẹp.
Một hôm, bà ta cho gọi Bạch Tuyết đến và dặn dò:
– Con gái yêu quí, sắp tới ngày giỗ của vua cha con rồi đó. Vậy, để tỏ lòng hiếu để, ngày mai con hãy vào rừng tìm những bông hoa thật đẹp về mà cúng cho vua cha nghen!
Bạch Tuyết không mảy may nghi ngờ chút nào về lời đề nghị đó của hoàng hậu. Nàng chỉ ngây thơ mà nghĩ rằng chắc mẹ kế cũng thương mình lắm nên cho mình một ngày nghỉ để tìm hoa làm giỗ cho cha. Nhưng hỡi ôi:
“Mấy đời bánh đúc có xương
Mấy đời mẹ ghẻ mà thương con chồng.”
Hôm sau, theo lệnh hoàng hậu, một tên lính khỏe mạnh, tinh nhuệ được phái theo bảo vệ công chúa cho nàng “an toàn” đi hái hoa. Dĩ nhiên là vào đêm trước đó, tên lính này nhận được một lệnh hoàn toàn trái ngược từ hoàng hậu. Đó đơn giản chỉ là mẩu giấy có ghi dòng chữ: “Bạch Tuyết còn sống trở về, ngươi sẽ chết và ngược lại”.
Để bảo vệ mạng mình, tên lính đành phải nghe theo. Hắn theo chân Bạch Tuyết vào tận trong rừng sâu. Đến bên bờ suối, hắn nhìn quanh và quyết định đây sẽ là nơi chốn tốt nhất để hành động. Nhưng khi giơ ngọn giáo lên, vẻ đẹp và sự quyến rũ của Bạch Tuyết đã làm cho hắn động lòng. Dù là cầm thú thì có ai nỡ dẫm lên một đóa hoa đẹp đến thế. Tên lính nghĩ thế thì chùn tay lại. Bạch tuyết nào biết nguy hiểm, nàng thấy nước suối trong veo thì thích lắm. Bạch Tuyết nói:
– Ôi! nước trong vắt mát quá, phải chi được tắm một lúc thì tuyệt biết mấy!
Chính câu nói đó đã làm hại đến cuộc đời trong trắng của Bạch Tuyết. Tên lính nghe được như mở cờ trong bụng. Hắn thầm nghĩ: “Đúng rồi! nàng đẹp thế cuối cùng cũng lấy chồng, thế thì uổng quá. Chi bằng ta hưởng trước rồi giết quách nàng đi cho nhẹ nợ”. Tự hài lòng với suy nghĩ của mình, tên lính nói:
– Trời hôm nay nóng lắm, công chúa xuống nước tắm một lúc rồi đi tiếp! Thần sẽ canh chừng cho, công chúa đừng lo!
Bạch Tuyết lúc đầu còn e ngại, nhưng vì bản tính tin người nên nàng không còn đắng đo nữa. Bạch Tuyết cởi bỏ y phục trên người rồi đưa cho tên lính. Nàng dặn kĩ:
– Anh giữ giúp tôi nhé! Tôi chỉ có bộ này thôi đó!
Tên lính cầm lấy quần áo Bạch Tuyết mà không ngớt nhìn chòng chọc vào ngực nàng. Hắn rõ nước giãi trước bộ ngực căng tròn mới nhú và cái hạ bộ còn lơ phơ mấy cọng lông của nàng. Khi Bạch Tuyết vừa quay mặt đi định bước xuống suối thì hắn nhanh chóng cởi quần ra rồi nhảy tới vồ lấy nàng. Hết sức bất ngờ nên Bạch Tuyết chống cự dữ dội. Với sức mạnh hơn hẳn nàng, tên lính dang chân nàng ra xa để đút con cu to tướng đỏ hỏn còn nóng vào giữa hai đùi trắng ngần của nàng. Bạch Tuyết hoảng sợ cố gắng chống cự nhưng tên lính quá mạnh, nàng không thể làm gì được hơn chỉ biết van xin và nức nở khóc. Tên lính bỏ ngoài tai tất cả, thương người chi bằng thương mình, hưởng trước đã rồi tính sau. Hắn tiếp tục nhét cu vào cái lồn bé nhỏ của nàng nhưng vẫn cứ bị vuột ra hoài. Hắn gầm gừ tức giận, đè Bạch Tuyết ra trên mặt đất rồi bò xuống bẹn cô bé liếm lồn nàng một lúc. Đến lúc này Bạch Tuyết có thể vùng dậy để bỏ chạy, nhưng cảm giác tê tái sung sướng làm cho toàn thân nàng nhủn ra. Cảm giác lạ lùng này lần đầu tiên trong đời Bạch Tuyết mới cảm thấy. Vì tò mò nàng dang chân thật xa cho cái lưỡi nhám nhúa của tên lính cà quét vào lồn mình. Hắn càng liếm thì càng bạo hơn, chỉ một lát thôi thì lồn Bạch Tuyết đã đỏ chạch, nước nhờn ứa ra thành vũng đọng lại vòng quanh đít. Hắn đưa mũi hít hít rồi liếm sạch. Bạch Tuyết không còn chịu nổi nữa, đưa tay lên tự bóp lấy vú mình se se hai đầu đỉnh. Lúc đó tên lính cũng không chờ được lâu hơn, chồm mình lên người Bạch Tuyết cố nhét con cu to tướng vào hai nếp thịt đã sưng mọng vì nứng. Vì có nước nhờn trong lồn Bạch Tuyết, nên tên lính dễ dàng đút cặc mình vào đó.
“Sựt” …
Con cặc của tên lính thọc sâu vào xé tan màn trinh của Bạch Tuyết. Nàng đau đớn dữ dội. Bấu chặt lấy hai vai của tên lính. Vài giọt máu hồng từ lồn nàng nhỏ ra. Chờ lúc cho Bạch Tuyết bớt đau, hắn bắt đầu nắc đều đều trên bụng nàng. Bạch Tuyết rên rỉ hai tay quờ quạng trên lưng tên lính rồi xiết lấy ôm chặt vào người. Tên lính nắc càng lúc càng nhanh, càng mạnh bạo. Hắn đâm thọt không thương tiếc vào cái lồn nhỏ bé của Bạch Tuyết.

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments