Nửa vời

Người ngoài nhìn vào nghĩ em là một người mạnh mẽ, cá tính, có lẽ vì em giỏi nhất là đánh lừa cảm xúc trước người khác. Khi em không nói gì là lúc em rất quan tâm đến mọi chuyện. Cũng như mỗi khi em nghĩ đến anh, em lặng im để nghe cảm xúc của tim mình. Em muốn một lần cùng anh dạo quanh bờ hồ, muốn kề vai anh đi trên con đường đầy lá phong đỏ, em muốn một lần được “ra lệnh” cho anh.

Chẳng hiểu bao giờ, nghĩ về anh trở thành thói quen của em. Mà thói quen thì làm sao bỏ được đúng không anh? Em không hiểu nổi tại sao mình lại đặt anh ở vị trí quan trọng như thế. Anh không phải người đầu tiên em yêu thương nhưng anh – người đầu tiên cho em biết em không là gì trong mắt anh, người cho em cảm giác an toàn, ấm áp nhưng không thể chạm được, người mà em không cần phải che giấu bất kỳ cảm xúc nào… Hình như em đã đặt anh ở một vị trí quan trọng nơi con tim này, không là tình yêu, không là tình bạn… Em không biết thứ tình cảm ấy đặt tên là gì anh ạ!

Khanh Ngô


guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments