Mười năm …tôi “biết” đàn ông có một lần

Đêm đã khuya mà tôi cứ trằn trọc mãi với câu nói như van xin, ánh mắt như cầu khẩn ấy. Hai gương mặt khắc khổ và sạm đen vì mưa nắng của hai ông bà hàng xóm cứ ẩn hiện trong tâm trí tôi. Hai gương mặt ấy đã thân quen với tôi từ khi tôi còn bé.

Bao đêm nay, đêm nào cũng vậy, khi nghe thấy tiếng ngáy đều đều như xẻ gỗ của chồng thì tôi lại một mình lau nước mắt, xót thương cho số phận hẩm hiu của mình. Nước mắt ấy đã làm ướt gối hơn mười năm nay….Tôi và anh thân nhau từ thời còn đi nhà trẻ. Nhà anh gần nhà tôi nên chúng tôi thân thiết như anh em. Anh là con một nên bố mẹ anh coi tôi như con gái trong nhà. Tuy học cùng lớp nhưng với tôi anh luôn tỏ ra người lớn.

Anh luôn nhường nhịn tôi trong mọi trò chơi, anh luôn bảo vệ tôi trong khi chơi cùng lũ bạn. Đã nhiều lần anh bị đòn vì sự nhõng nhẽo của tôi nhưng anh luôn chịu đựng. Tôi thích hoa súng thì anh không sợ lũ đỉa. Tôi thích hoa phượng thì anh sẵn sàng chịu kiến cắn hay té ngã. Bao nhiêu lần tôi vui thích là bấy nhiêu lần anh chịu đòn roi, nhưng không lần nào anh than khóc. Tôi thương anh nhiều lắm, tôi đã chủ động nắm tay anh khi tôi thấy anh ngập ngừng đưa tôi cành hoa phượng vào đầu hè. Tâm hồn con gái luôn nhạy cảm nên tôi hiểu được những gì anh dành cho tôi mặc dù anh chẳng bao giờ nói với tôi những điều thầm kín.

Mười năm …tôi "biết" đàn ông có một lần, Góc lãng mạn, Tình yêu -  Giới tính, tam su tinh yeu, chuyen tinh yeu hay, dan ong, moi tinh dau, ky niem, tam su, loi chua noi, tinh yeu gioi tinh

Mọi việc cứ êm đềm trôi cho tới kì thi đại học. Tôi và anh cùng đậu đại học nhưng gia đình khó khăn hơn nên anh phải bỏ dở những mơ ước. Mơ ước cùng tôi sánh bước trên giảng đường…. cùng tôi xây dựng cho tương lai. Ngày nhập học là lần đầu tiên tôi biết khóc vì anh. Cuốn sổ tay với nét chữ run run của anh đã làm tôi xúc động. Cuốn sổ ấy là hành trang tôi luôn mang theo bên mình, nó đã ghi lại tất cả những kỉ niệm của tôi và anh. Ghi lại những năm tháng anh vất vả nơi quê nhà, ghi lại những lần anh mang mấy món quà ở quê lên thăm tôi, tuy không cao sang nhưng thấm đượm tình cảm của anh. Ghi lại cả những nụ cười và ánh mắt đượm buồn của anh.

Nhưng sự đời thật trớ trêu, bố mẹ đã không đồng ý tôi yêu anh khi biết anh không thể đi học, không phải là sinh viên, tương lai của anh sau này sẽ là “cổ vác cày, vai vác bừa”. Tôi càng thương anh thì bố mẹ tôi càng ra sức ngăn cản. Tuy thương anh nhưng tôi không dám cãi lời cha mẹ. Chính những sai lầm này mà tôi phải trả giá bằng nước mắt, bằng hạnh phúc hơn mười năm nay. Tôi đã phải lấy chồng theo sự sắp đặt của cha mẹ – người mà tôi không hề thương yêu.

Đêm trước khi đám cưới tôi đã chủ động trao thân cho anh, hiến dâng tất cả cho anh – người tôi yêu. Anh đã khóc thật nhiều vào đêm đó.  Sau chín tháng tôi sinh thằng cu bụ bẫm. Cả nhà chồng ai cũng yêu quý tôi, ai cũng rạng rỡ trên nét mặt nhưng chỉ mình chồng tôi biết nó không phải con của anh. Sau này anh đã thú nhận với tôi anh bị bất lực không thể có con, anh cưới tôi là để cha mẹ anh vui lòng.  Anh mong tôi tha thứ, anh sẽ coi đứa con ấy như con ruột của mình.

Tôi nghe mà chân tay bủn rủn, không biết nên mừng hay nên lo. Lại một lần nữa tôi bủn rủn chân tay khi biết tin ở quê nhà – người mà tôi yêu thương ấy bị tai nạn. Anh bị tai nan trong một cơn say. Anh luôn say xỉn từ ngày tôi lấy chồng. Tai nạn ấy đã cướp đi chức năng làm chồng, làm cha của anh khi mà anh chưa tìm được một nửa cho mình. Tai nạn của anh đã làm “ông bà hàng xóm” – cha mẹ anh suy sụp. Tôi như người mất hồn khi biết tin ấy.

Tình cảm dành cho anh bấy lâu bị dồn nén nay lại trỗi dậy. Tôi đã khóc thật nhiều, khóc thương cho anh, khóc vì giận chính bản thân mình, khóc giận cả anh – sao ngày đó anh không cứng rắn hơn, mạnh mẽ hơn để giành lại tình yêu cho mình ?

Mười năm …tôi "biết" đàn ông có một lần, Góc lãng mạn, Tình yêu -  Giới tính, tam su tinh yeu, chuyen tinh yeu hay, dan ong, moi tinh dau, ky niem, tam su, loi chua noi, tinh yeu gioi tinh

Càng ngày thằng con tôi càng giống anh như đúc. Mỗi lần tôi đưa con về quê là bố mẹ anh lại sang chơi và quấn quýt với cháu, như có sợi dây vô hình chính cháu cũng rất cảm mến ông bà “hàng xóm” làm tim tôi như thắt lại. Một lần ông bà đã gặp riêng tôi, cầu xin tôi hãy để cho ông bà nhận cháu. Đây là niềm hi vọng, niềm an ủi duy nhất của ông bà lúc về già. Ông bà nói mọi quyết định đều do tôi nhưng trong sâu thẳm con tim tôi biết ông bà mong mỏi biết chừng nào.

Tôi giận mình ngày trước đã không đủ lí trí để bây giờ gây ra cảnh trái ngang. Tôi đang phải sống với người chồng bất lực, đêm đêm nằm bên chồng mà gối tôi ướt đẫm. Sống trong nhung lụa mà tâm hồn tôi ngày càng héo mòn. Tôi cũng là phụ nữ như bao người khác, cũng có nhu cầu như bao người phụ nữ khác, Tôi thèm một vòng tay siết chặt, một bờ vai vững chắc…để tựa vào…..vậy mà….

Giờ đây khi con tôi đã hơn mười tuổi mà tôi chỉ một lần biết đến vòng tay của đàn ông – đấy là vào đêm thấm đẫm nước mắt của tôi và anh.  Nhiều đêm tôi muốn hét lên thật to, muốn phá tan cái không gian êm đềm mà  nặng nề ấy, muốn phá tan cái khóa vô hình mà vững chắc ấy để được sống thực với bản năng của mình, rồi cuộc đời muốn ra sao thì ra, nhưng tôi đã không làm được điều ấy.

Lòng tôi đang rối bời.  Giờ đây tôi không biết có nên nói thật với cháu hay cứ để cháu lớn lên trong nỗi mong mỏi của “ ông bà hàng xóm” và người cha tàn phế nơi quê nhà ? Nếu tôi nói thật thì gia đình chồng tôi bây giờ sẽ ra sao ? cha mẹ tôi nơi quê nhà sẽ sống ra sao ? Cuộc đời tôi sẽ ra sao ? Con tôi sẽ sống ra sao??? Bao nhiêu câu hỏi mà tôi không thể tự trả lời được.

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments