Méo mặt mượn hàng hiệu đi… “cưa” gái

Chàng hùng hổ tuyên bố với bạn bè như vậy. “Nàng nào trước khi ‘bắt tín
hiệu’ cũng phải ‘dò’ xem mình đi xe gì, dùng điện thoại gì, quần áo hiệu
gì. Đấy, thời thế nó phải thế?”.

Hôm trước đến tiệc sinh nhật
con bạn, chàng làm quen được 1 nàng “ngon” lắm. May mà hôm đó chàng mượn
được chiếc khăn quàng Buberry nên nàng mới thèm để mắt đến đấy. Hôm đó
còn trót khoe với nàng là có con Note II vứt ở nhà, đi vội quá quên mất.
Nàng vui lắm, nhắc mãi là lần sau gặp phải mang đi, còn chụp cho nàng
vài “pô” ảnh nữa.

Trót khoe rồi, giờ làm sao đây? Tiền đâu mà
mua? Thôi thì đi thuê vậy? Chàng nhờ mãi, nhờ mãi mới thuê được 1 con
của cửa hàng điện thoại quen. (Thuê cái này mệt lắm, giấy tờ lằng nhằng
mà đặt cược cũng quá chết. May mà chàng có người quen làm cái nghề này!)

Hôm
nay là ngày hẹn với nàng. Ỉ ôi mãi mới được thằng bạn “gia hạn” thêm 2
ngày cho cái khăn của nó. Gãy lưỡi mới mượn được đôi Clarks của thằng
chiến hữu. Khản cổ mới “thửa” tạm được cái quần Levis của 1 thằng em con
ông cậu. Nó còn tốt bụng khuyên chàng sơ-vin, để hở cái mác ra cho nàng
thấy nữa.

Vội quá, gần đến giờ hẹn với nàng chàng mới được cầm
con Note II trong tay, chỉ kịp thay cái sim xong, chàng phóng đi luôn.
(Con SH mà chàng đang cưỡi là thằng bạn mượn hộ từ thằng cu đang tán
tỉnh em gái nó chứ đâu!).

Méo mặt mượn hàng hiệu đi... "cưa" gái 1
Về
đến nhà, chàng thay vội đống quần áo hàng hiệu trên người ra. Chàng chỉ
sợ mặc thêm 1 lúc nữa mà nhỡ có món nào hỏng hóc thì chàng đền ốm cũng
không xong (Ảnh minh họa).

Vi vu ngoài đường, gió
thổi hiu hiu. Lòng chàng phơi phới. Cảm giác hôm nay chàng biến thành
người hoàn toàn khác. Những anh chàng trên đường thì nhìn chàng tóe lửa ghen tị,
các nàng các cô có ai là không ước thầm “giá người yêu mình được như
thế!”. Chuyện! Một cây “hiệu” từ trên xuống dưới mà. (À quên, có cái
quần sịp là hàng chợ. Mà không sao, làm gì có ai nhìn được xuyên quần
bò!)

Chàng dừng lại giữa đường, bấm bụng mua 1 bó hoa tặng nàng cho thêm phần lãng mạn.
Cô bán hàng rõ xinh, rõ duyên nhìn thấy chàng là lượt từ đầu đến chân,
tay lại kè kè con smartphone bóng loáng thì càng cười tươi hơn. Chàng
thấy cô nàng hấp dẫn quá, bèn xin số điện thoại.

Nàng ỏn ẻn đọc
cho chàng số của mình. Chàng bật máy lên, lóng nga lóng ngóng chả biết
muốn lưu số thì phải vào cái mục nào, thao tác ra làm sao. Khổ! Đã bao
giờ được sờ vào đâu mà biết. Thế là chàng cứ ngần ngừ câu giờ, cố tình
nhờ nàng đọc lại vài lần. “Thôi thì cố gắng ghi nhớ vào đầu vậy!” –
chàng nhủ thầm.

Nhưng vừa rời hàng hoa được mươi phút, chàng đã
quên biến mất rồi. Chả lẽ quay lại hỏi? Ê mặt lắm! Thế là đành ngậm ngùi
bỏ qua 1 mối khá ngon. Dù sao thì cũng còn 1 con “cá” to nữa đang đợi
chàng cơ mà!

Đến chỗ hẹn với nàng, nàng nhìn chàng bằng ánh mắt dịu dàng
hơn nước, cười nụ cười ngọt ngào và bất ngờ, nàng cầm con Note II to
đùng của chàng rồi nhảy cẫng lên ôm cổ chàng đầy thân thiết. Sức mạnh
của hàng hiệu thật đáng sợ!

Nàng với chàng đi lượn lờ khắp nơi trên con SH đầy kiêu hãnh. Bao nhiêu ánh mắt ngưỡng mộ rơi xuống 2 người.

Nàng
đòi đi vườn đào chụp ảnh. Nàng tạo đủ mọi kiểu dáng để chàng chụp, mong
lưu giữ lại những khoảnh khắc đẹp nhất để post lên Facebook rồi tag
khắp bạn bè cho ai cũng biết nàng đi chơi ra sao, nàng có người yêu dùng
điện thoại xịn thế nào.

Ơ nhưng mà, sao nàng tạo dáng đến cứng
cả người, cười đến sái cả quai hàm mà chàng vẫn chưa chụp được cái ảnh
nào. Hóa ra, đáng nhẽ nhấn vào giữa màn hình cảm ứng thì chàng cứ hý
hoáy ấn đi ấn lại phím… nguồn, lặp đi lặp lại đến cả chục lần, màn
hình cứ tối rồi lại sáng mà chả ra cái ảnh nào. Nản!

Thấy chàng
loay hoay mãi, nàng chạy lại giật điện thoại xem, lỡ tay làm rơi xuống
đất. Chàng thét lên, 1 bước nhảy đến nhặt con dế yêu lên, lau lau vuốt
vuốt rồi điếng người: “Trời ơi, nó đã có 1 vết rạn ở viền!”. Không còn
biết đến trời đất trăng mây gì khác nữa, chàng điên tiết hét lên với
nàng: “Em làm cái trò gì vậy? Hỏng điện thoại rồi đây này”. Rồi chàng
vẫn giữ mức volume như vậy, ôm đầu than thở: “Giời đất ơi, tiền đâu mà đền bây giờ!”.


sự như thế, còn tâm trạng nào mà nghĩ đến cưa với cẩm, chàng nhanh
chóng đèo nàng về, còn mình ôm nỗi hận phải đền bù mà đứt từng khúc
ruột.

Về đến nhà, chàng thay vội đống quần áo hàng hiệu trên
người ra. Chàng chỉ sợ mặc thêm 1 lúc nữa mà nhỡ có món nào hỏng hóc thì
chàng đền ốm cũng không xong. Nhưng tâm trạng đang bấn loạn, chàng cởi
cái khăn định bụng treo lên mắc, chả biết loằng ngoằng thế nào mà móc
ngay vào cái đinh trên tường, bị rút mất mấy hàng sợi dài ơi là dài.

Thôi
thế là toi rồi! Đúng là đen cả chuỗi! Không biết phải nhịn ăn nhịn tiêu
mấy tháng mới đủ đền đây??? Chàng tuyệt vọng ôm đống hàng hiệu đi mượn
ấy, cả đêm không chợp mắt nổi.

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments