Mất vợ vì cô thư ký

Ngay
từ buổi đầu tiên của môn học ấy trong lớp học nâng cao, dõi theo bước
chân em vào lớp, tôi đã nhủ lòng mình rằng em phải thuộc về tôi. Tôi
không thể lý giải được tại sao một gã trai với đầy điểm mạnh, có không
ít các cô gái tươi trẻ và còn “trong sáng” 100% theo đuổi như tôi lại
khiến con tim mình đập mạnh vì một cô giáo không hẳn là xinh đẹp kèm
theo lý lịch trích ngang: kém tôi hai tuổi, có một quá khứ với nhiều nỗi
đau và một cuộc sống nội tâm cực kỳ bí ẩn.

Có phải tính cách trái ngược đã hút tôi vào với em? Vẻ mong manh yếu
đuối của em đã hấp dẫn một thằng “tôi” mạnh mẽ đầy nam tính?

Ngày tôi đưa em về ra mắt gia đình, em đã định nói hết quá khứ của mình
nhưng tôi xin em cho tôi thời gian, tôi sợ mất em. Lời nói nhẹ nhàng
nhưng cứng rắn của em lần đầu in vào trong tôi: “Cho dù em rất yêu anh
nhưng nếu cha mẹ không đồng ý, em sẽ rời xa anh ngay”. Em không có tội
vì quá khứ của mình, em nói thế và tôi cũng đồng ý. Tôi không thể khơi
lại nỗi đau trong em. Dù vậy, vẻ cứng cỏi dứt khoát của em trong câu nói
ấy chỉ làm tôi cười thầm, em có thể xa nổi tôi sao?

Mất vợ vì cô thư ký - 1
Vẻ mong manh yếu đuối của em đã hấp dẫn một thằng “tôi” mạnh mẽ đầy nam tính?
(ảnh minh họa)

Thật suôn sẻ khi lễ cưới của chúng tôi
cũng đến. Có lẽ vẻ dịu dàng chân thành của em, một người con gái ưa tình
cảm hơn vật chất, đã chinh phục được gia đình tôi.


Lúc đầu em không muốn mặc áo cô dâu màu trắng vì em mặc cảm trước ánh
mắt của những người đi dự cưới mà đã biết về em nhưng tôi nhất định
không chịu. Tôi đã hứa với em và thề với lòng mình rằng không bao giờ
nhắc đến quá khứ của em chỉ bởi vì tôi yêu em thật lòng, chứ không phải
tôi “sợ” câu nói của em, lại một câu nói nhẹ nhàng mà cứng rắn: “một
ngày nào đó nếu anh dùng quá khứ để chì chiết nhục mạ em thì em sẽ rời
xa anh ngay cho dù em có yêu anh đến thế nào”.

Thật lòng tôi chưa bao giờ có ý ghen
tuông với quá khứ của em thì những “cảnh báo” của em có chút mảy may gì
làm tôi sợ chứ. Em yếu đuối thế, em dịu dàng thế, em yêu tôi thế sao có
thể dám, sao có thể nỡ bỏ tôi?

Gần mười năm trôi qua hạnh phúc với hai nhóc tì xinh xắn, một ngôi nhà
khang trang, một xe bốn bánh và tiếng cười ngập tràn. Em vẫn thế, thật
dịu dàng, thật đảm đang, thật tình cảm và thật yêu tôi. Tôi vẫn vậy,
thật mạnh mẽ, thật tháo vát, thật bao dung và thật yêu em.

Sự thành đạt và tiến nhanh của tôi làm lũ bạn choáng váng. Bọn hắn cứ
nhất định: “ông phát lên nhanh là nhờ cái tướng vượng phu ích tử của vợ
ông”. Bọn hắn dìm sự giỏi giang của tôi đến độ tôi đâm ra nghi ngờ chính
mình: “có lẽ cái mũi cao, cái miệng cười tươi, làn da trắng hồng mịn
màng tự nhiên làm nên chuyện thật”.

Mất vợ vì cô thư ký - 2
Em ơi, hơn hai năm trừng phạt anh là đủ rồi, hãy về với anh đi em! (ảnh minh họa)

Con đường dẫn tôi trở thành một con
người khác và đến tận cùng đau khổ như bây giờ bắt đầu từ ngày tôi được
thăng chức giám đốc một công ty con trong tổng công ty, hay chính xác
hơn là từ ngày tôi tuyển cô ta về làm thư ký. Tôi cũng không phải một kẻ
hèn đến nỗi đổ hết tội lên cô ta, nhưng quả thật khi đàn bà đã cố tình
giăng lưới thì các con cá thực sự khó thoát.


Không chỉ những lời xì xào mà thậm chí chị kế toán trên tổng công ty còn
nói cho em biết hết sự thật. Vậy mà em vẫn im lặng trong một thời gian
dài, vẫn chăm lo cho gia đình một cách tận tâm và vẫn yêu tôi. Tôi đâu
biết đó là thời gian em dành cho tôi tự thức tỉnh bản thân mình.

Các cụ ngày xưa đã có câu “quá tam ba bận”, lần thứ ba cũng là lần cuối
cùng em nói câu đó. “Anh à, em là người có tính ghen mạnh đến nỗi em
không biết thể hiện nó ra như thế nào vì em sợ sẽ làm tổn thương anh và
tổn thương chính bản thân em. Vậy nên, nếu anh nói không còn yêu em nữa
hoặc em biết là anh đã yêu người khác thì em sẽ rời xa anh ngay cho dù
em vẫn còn yêu anh”.

Em của anh! Sao em mỏng manh mà sắt đá đến thế? Sao em nhẹ nhàng mà dứt khoát làm vậy? Sao em tình cảm mà lạnh lùng đến đáng sợ?

Cái ngày em đưa tôi tờ đơn ly hôn và khẳng định chắc chắn là có thể tự
mình nuôi con thì tôi biết chắc em không “nói chơi”, và biết chắc tôi đã
vi phạm lời thề. Nhưng sự cao ngạo chưa làm tôi thức tỉnh. Em dám ly
hôn tôi khi đang ở tuổi “toan về già” của cuộc đời mình sao? Em có thể
sống nổi khi không có tôi sao? Em tìm đâu ra một người hơn tôi chứ? …
và rồi tôi mất em.

Em ơi, hơn hai năm trừng phạt anh là đủ rồi, hãy về với anh đi em! Anh
giờ tinh thần suy sụp, rượu chè bê tha, công ty nợ nần ngập ngụa và
chẳng thiết đến một bóng hồng nào. Em giờ đã ở cách xa anh hai ngàn cây
số. Liệu có con đường nào cho anh để có thể đón được em về?

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments