Mất trinh rồi, em còn đáng mấy xu?

Anh và bao gã đàn ông ích kỉ khác, chính
là những người đã gián tiếp đẩy cuộc sống của những cô gái như em rơi
vào ngõ cụt. Có lẽ em chẳng có lý do để trách anh, chỉ buồn, tại sao một
người đàn ông năm châu bốn biển là nhà, được tiếp xúc với bao nền văn
hóa tiến bộ, lại cân đong đức hạnh của phụ nữ qua chữ “trinh tiết”?

Em đánh mất đời con gái của mình cho một mối tình đầu, năm 16 tuổi. Cái
lần đầu tiên làm chuyện vợ chồng với một cậu bé bằng tuổi, suy cho cùng
chẳng để lại dấu ấn gì rõ nét, có chăng sau sự tò mò hơi ngớ ngẩn của
tuổi mới lớn, chỉ là sự sợ sệt, đau đớn.

Phải rất lâu, rất lâu sau đó, em mới quên được cảm giác khó chịu đó. Mỗi
lần cậu bạn sán đến gạ gẫm, em tìm mọi cách lẩn tránh. “Chuyện ấy” đã
không lặp lại lần thứ hai, cuộc tình ngắn ngủi đó kết thúc, em khép lại
đời con gái, trở thành đàn bà ở tuổi 16.

Em gặp anh, khi đã đủ thành công, đủ xinh đẹp, đủ mặn mòi. Em đã chọn
anh bằng sự rung động chân thật từ trái tim, từ chối nhiều tấm chân tình
của các chàng trai khác, trái tim em trọn vẹn hướng về anh.

Mất trinh rồi, em còn đáng mấy xu? - 1

Em đã chọn anh bằng sự rung động chân thật từ trái tim, từ chối nhiều
tấm chân tình của các chàng trai khác, trái tim em trọn vẹn hướng về
anh. (Ảnh minh họa)

Anh không giấu giếm vẻ say mê em, tự hào
đã vượt mặt bao người đàn ông khác, chinh phục được một cô gái đẹp như
em. Anh háo hức cho một đám cưới, vẽ ra một tương lai viên mãn với một
ngôi nhà có sân vườn xinh xắn, với những đứa con ngoan ngoãn, đẹp như
thiên thần.

Anh ru em vào giấc mơ tình êm ái. Em mộng mị trong giấc mơ của anh, tự
nguyện dâng hiến cho anh những điều quý giá nhất. Em rùng mình nhận ra
rằng, có một thế giới ân ái khác, em chưa từng được khám phá, anh chính
là người dẫn đường mở lối, giúp em cảm nhận đẩy đủ nhất các cung bậc
tình yêu.

Nhưng sau tột cùng hạnh phúc là mất mát, khổ đau, trải nghiệm đó cũng do
chính anh đem đến cho em. Giấc mơ tình anh vẽ lên, rồi lại tự tay phá
vỡ, chỉ vì anh phát hiện ra em không còn trong trắng. Anh tự dằn vặt
mình, vùi mình trong bia rượu, tìm mọi cách lảng tránh em. Khi em hỏi lý
do, anh chỉ cười khẩy đầy cay cú: “Sao cô không hỏi lại chính mình,
liệu cô còn đáng mấy xu?”.

Bẽ bàng, cay đắng, nhưng em không tìm cách thanh minh. Với anh, mất
trinh rồi, em chẳng còn giá trị! Vậy thì, những lời em nói nào đâu có
trọng lượng gì để thay đổi suy nghĩ của anh?

Mất trinh rồi, em còn đáng mấy xu? - 2

Với em, màng trinh không phải là thước đo để định giá phẩm hạnh của phụ nữ.(Ảnh minh họa)

Anh nói lời chia tay em, rồi nhanh chóng
lấy vợ. Em cũng không biết người vợ đó của anh có thực sự trong trắng?
Anh có phải là người đầu tiên khám phá cô ấy, hay chỉ là người đổ vỏ,
khi cái màng trinh mỏng manh được cô ấy dụng công vá víu?


Nếu có sự thật như vậy, anh cũng đừng trách cô ấy. Chính những ích kỉ,
ham hố của những người đàn ông như anh đã đẩy cuộc sống của những cô gái
một lần trót dại như em rơi vào ngõ cụt, để có được hạnh phúc, họ đành
phải nhờ đến cái màng trinh gian dối.
Em cũng đã rất đau khổ, tưởng chết đi sống lại, khi bị anh ruồng bỏ. Chỉ
vì cái màng trinh mỏng manh, em bỗng trở thành kẻ vô giá trị trong mắt
anh. Giá như biết trước anh là người trân trọng cái màng trinh nhỏ bé
hơn cả nhân cách con người, có lẽ em đã bỏ ra ít tiền nhờ dịch vụ vá màng trinh trả lại cho em sự trong trắng!?

Nhưng dù gì, em đã không chọn cách đó, và mãi mãi, em cũng không chọn
cách đó để kiếm một tấm chồng. Với em, màng trinh không phải là thước đo
để định giá phẩm hạnh của phụ nữ. Cái màng trinh vá víu chỉ che mắt
được những gã đàn ông ham hố, vị kỉ. Em sẽ chờ đợi một người đàn ông
biết nhìn vào con người thật của em, vào những giá trị nhân cách em phải
cả đời mới bồi đắp được.


Dù có phải ở giá, em vẫn sẽ đợi, để cuộc đời em không gặp thêm một người
đàn ông, khi phát hiện em không còn trinh, khinh bỉ hỏi rằng “em còn
đáng mấy xu?”.

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments