Ma Hả Chơi Luôn – Truyện Ma Người Lớn 18+

Sắc đẹp diễm lệ của nàng đã làm không biếtbao nhiêu khách mày râu khốn đốn. Nhất là bộ ngực vĩ đại quá khổ nung núc, lồ lộ, thật sự trăm phần trăm không sửa chữa, đã làm nàng nổi tiếng trong làng chơi không địch thủ. Gái giang hồ gặp trai tứ chiến, Phượng cặp với Giầu thực xứng đôi. Chiến thuật cua gúi của Giầu là mướn nhà bao dàn rất hiệu nghiệmn với hầu hết các cô vũ nữ chàng cặp. Tuy nhiên với “Phượng Núi Của”, Giầu không giở chiêu này ra được nữa, vì nhà nàng là cả một chiếc vi la rộng lớn không thưa gì nhà Giầu. Nàng cũng có xe hơi đắt tiền nhất thành phố Sàigon này và dưới tay Phượng cũng có cả chục đàn em dao búa như Giầu vậy. Tuy vậy, nàng đã tới với Giầu vì túi tiền của chàng đã mở ra, đánh bại hầu hết cách công tử nổi tiếng trong giới giang hồ này. Hôm nay đi nhẩy về, Phượng chở Giầu về nhà. Đậu xe vô nhà để xe xong, Phượng khoác tay Giầu vô phòng ngủ ngay.
Nàng nằm sải tay trên giường bảo Giầu:
“Mệt quá, anh đi tắm đi, để em nghỉ một lát.”
Giầu ngồi xuống bên cạnh nàng gạ gẫm:
“Hay là hai đứa mình tắm chung đi nghe cưng.”
Phượng cười hi hí:
“Các ông tới nhà em, ông nào ông ấy cũng đòi hỏi đủ thứ hết, anh cũng có khác gì ai đâu.”

Đêm Thu lành lạnh, gió thổi rì rào qua những tàu dừa nước quanh nhà hoà cùng tiếng côn trùng réo rắt tạo nên một khúc nhạc lạ kỳ. Ngoài sân, ánh trăng trong vắt toả đầy; bầu trời lung linh huyền ảo. Chung bỗng choàng dậy, chàng dụi mắt nhìn qua cửa sổngẩn ngơ; khung cảnh quen thuộc này hình như vừa thay đổi trong giây lát. Chàng còn nhớ rõ ràng mình vừa nằm đây trên một chiếc giường nệm Hồng Kông êm ả cùng cô gái xinh đẹp tuyệt trần; nước da nàng trắng mịn, cặp giò dài và bộ ngực núi lửa chắc nịch, hơi thở nồng ấm còn phảng phất đâu đây.

ma-ha-choi-luon

Chung nhìn quanh, ánh trăng lọt qua cửa sổ lờ mờ, chàng không còn thấy những đồ đạc sang trọng bầy biện trong phòng như lúc nãy nữa, quả là một giấc mơ đẹp.
Chàng cố nhớ lại nhứng ôm ấp nồng ấm, những nụ hôn ngọt ngào và bàn tay mơn trớn vuốt ve ngây ngất cửa người đẹp trong mộng. Chung ngồi dậy, chàng châm
thuốc hút một hơi thực dài, cố lấy lại bình tĩnh.

Chung bỗng nghe thấy tiếng khóc của đứa bé chàng lượm được trong rừng cao su ở Biên Hòa, trong một tai nạn xe Honda mà người mẹ bất hạnh chở con đã lao xe
vô gốc cây chết thật thảm thương. Chàng đã xin chính quyền địa phương được đem đứa bé về nuôi và gửi cho bà chủ nhà giứ dùm. Tiếng khóc có vẻ như đau đớn, không hiểu con bé có bị đau ốm gì không?

Kéo tấm ehăn qua một bên, Chung tính qua phòng kế coi con bé ra sao. Bỗng chàng giật mình vì từ trong tấm chăn toả ra một mùi thơnl da thịt lạ lùng. Chắc chắn đây phải là mùi thơnl của một người đẹp, chàng không thế nào lầm được hương thơm đó đã toả ra từ mỹ nhân trong mộng mà chàng vừa ôm ấp say mê !

Kỳ lạ, không lý giấc mộng vừa rồi là sự thựe, tại sao tấm chăn của chàng lại có mùi thơnl ấy? Chung nâng tấm chăn lên sát mũi hít mạnh, đúng rồi, mùi thơnl này đây chứ còn gì nữa. Chàngôm tấm chăn vào lòng, tưởngtượng ra người con gúi trong mộng đang trong vòng tay; tự nhiên Chung cảm thấy vui vui và ngây ngất. Chàng lại cố nhớ lại, ngay trong căn phòng sang trọng đó, trên chiếc giường Hồng Kông êm ái, chàng đã ôm người thiếu nứ vào lòng. Thân hình ấm áp đầy hương thơm ấy quện lấy chàng ái ân nồng thắm…

Hình như khuôn mặt này chàng đã nhìn thấy ở đâu đó rồi thì phải. Chàng vội vàng ra giá vẽ phác lại những nét diễm kiều củangười con gái trongmơ. Càngvẽ, Chung càng mườngtượhg người đẹp này phải là một cô bạn quen thân, nhưng sao mờ ảo quá, đầu óc chàng đặc quẹo lại, không thể nhớ được nàng là ai. Chàng thầm khấn: “Hỡi mỹ nhân trong mộng đẹp, nàng hãy đến với ta hằng đêm ấp ủ chân tình.” Bỗng Chung chợt nhớ tới một người con gái cách đây mấy năm. Một buổi chiều, chàng xách giá vẽ tới chân cầu Xa lộ vẽ cảnh hoàng hôn trên sông, nơi đây cũng chẳng cách xa nhà trọ chàng đang mướn bao nhiêu, vừa đặt giá vẽ xuống, Chung nghe thấy có nhiều tiếng kêu thất thanh từ trên cầu vọng xuống.
“Có người tự tử bà con ơi, cứu mạng… cứu mạng…”
“Cô ta nhẩy xuống sông rồi, bà con ơi… cứu mạng.”
“Có ai cứu cô ta không… bà con ơi… cứu người…”

Chung hoảng hốt đứng dậy, nhìn lên trên cầu, chàng thấy người ta bu lại, vừa kêu cứu vừa chỉ trỏ, chàng nhìn theo hướng ấy; thấy ngay một thân hình đang nhấp nhô trong giòng nước. Chung vội vàng nhẩy xuống sông bơi theo người vừa tự vận. Nước chẩy .thực siết, may thay chàng bơi suôi theo giòng nên chẳng bao lâu đã bắt kịp người tự tử. Chung nhìn thấy mái tóc lào xoà trên mặt nước và chàng biết ngay người tự tử là một phụ nứ; chĩ vài sải tay, Chung đã nắm được nàng, eô gái đã bất tỉnh tựbao giờ nên eũng dễ cho Chung ôm nàng bơi vô bờ. Lên đến nơi, chàng mới để ý nàng là một cô gái thực đẹp, mặc dù nước da đã tái mét, nhưng không dáu được khuôn mặt trái xoan với nước da mịn màng và bộ ngực núi lửa ngút ngàn.

Sáng hôm sau trên đường đi làm, Chung ghé vô nhà thương thăm người con gái chàng cứu hôm qua. Vừa đi, vừa dở tờ báo mới phát hành ra đọc, chàng phì cười vì không biết cái ông ký giả nào viết bài tường thuật về cử chỉ hào hiệp anh hùngcứu mỹnhân của chàng làm Chung thấy ngường ngượng… Chung ngao ngán không hiểu sao một cô gái đang tuổi xuân thì, đẹp lộng lẫy như vậy mà lại chán đời kể cũng lạ thực. Vừa đi vừa suy nghĩ miên man, tới bệnh viện lúc nào không hay. Khi vào tới phòng bệnh, cô gái được.chàng cứu đã tỉnh lại, nàng đang ngồi suy tư như thất thần, vậy mà nét đẹp kiều diễm trên khuôn mặt nàng vẫn làm Chung thấy nao nao. Chàng mỉm cười, nhẹ nhàng hỏi:
“Cô không sao chứ, vậy là tốt rồi.”
Anh y tá đứng gần đó nói với cô ta:
“Hôm qua không có ông hoạ sĩ này đang ngồi vẽ dưới chán cầu nhào xuống sông cứu cô thì cô đã toi mạng rồi đó.”
Người con gái quay lại phía Chung cau mày:
“Tại sao ông lại cứu tôi, nếu tôi muốn sống thì đời nào lại nhẩy xuống sông tự tử chứ. Khi đã không thể sống dược mới tìm tới cái chết, ông có biết không?”
Chung ồn tồn bảo nàng:
“Cô hãy bình tĩnh, lo bình phực sức khoẻ, có chuyện gì thủng thẳng tính mà; trên đời này có gì lại không giải quyết được chứ.”
Ngừng một lát, chàng nói tiếp:
“Hôm qua cảnh sát tới điều tra, họ cho biết cô không có thân nhân gì cả, bởi vậy tôi mới cố ý tới đây xem có giúp được eái gì không.”

Cô gái từ từ nhắm mắt lại, hai hàng lệ chẩy dài trên má, tự nhiên nàng khóc nức nở. Chung lặng yên để nàng khóc, một lúc thật lâu, chàng nhìn đồng hồ thấy đã trễ giờ đi làm nên nói:
“Đã tới giờ tôi phải đi làm, tới chiều tan sở tôi sẽ ghé thăm cô; ráng giứ gìn sức khoẻ nhé.”

Nhưng Chung không bao giờ gặp lại người con gái hôm đó nứa, vì lúc tan sở về, chàng ghé thăm, eô ta đã trốn ra khỏi nhà thương rồi, không ai biết nàng đi đâu nữa.
Lầu Xanh mới, mang đến cho bạn một thế giới mới​

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments