Lấy vợ để làm gì?

Trong một buổi trò chuyện về hạnh phúc gia đình nhân ngày Gia đình
Việt Nam 28/6 vừa qua, một người đàn ông đứng lên tuyên bố một câu xanh
rờn rằng: “Hiện nay phụ nữ đang đánh mất mình trong gia đình, đôi khi đàn ông cảm thấy không cần có vợ cũng sống tốt”. Thế
là câu nói nghe “lạ tai” này đã trở thành chủ đề của cuộc thảo luận sôi
nổi về vai trò của người phụ nữ hiện đại trong gia đình.

“Nhâm nhi” cái không khí gia đình  

Một người đàn ông đứng tuổi, là đại diện cho ủy ban vì sự tiến bộ của
phụ nữ ở một cơ quan đã đứng lên nói rằng, ngày xưa khi nhắc đến người
vợ là người ta nghĩ ngay đến cụm từ “cơm dẻo, canh ngọt”. Những người
đàn ông đi công tác xa nhà, phải sống bằng cơm tập thể với “nước mắm đại
dương, nước canh toàn quốc” khao khát mong chờ ngày thứ Bảy, Chủ nhật
về với vợ để được cải thiện bằng bữa cơm canh cua rau đay, mồng tơi, cà
pháo giòn tan, bát bún riêu váng mỡ hay một bữa bún chả tự tay người vợ
làm. Người đàn ông khi ấy không chỉ được cải thiện bởi các món ăn ngon,
mà còn được uống cái tình cái nghĩa vợ chồng, được nhâm nhi cái không khí gia đình ấm cúng, bình an…

Cứ như vậy, mỗi buổi chiều đi làm về, người đàn ông biết rằng ở nhà
có người vợ đang nấu ăn chờ mình, họ khao khát muốn trở về. Nói không
ngoa rằng, chính những bữa ăn đó là những sợi dây gắn bó các thành viên
trong gia đình lại với nhau. Chính những bữa ăn đó đã kéo người đàn ông
về với gia đình. Còn ngày nay, nhiều người phụ nữ không giỏi việc nấu ăn
đã đành, mà họ còn không hiểu được tầm quan trọng của công việc nội
trợ. Đã mấy người phụ nữ trong thời bận rộn bây giờ biết rằng chồng mình
thích ăn món gì nhất? Nhiều bà vợ còn thua xa mấy cô bán cơm bình dân.

Như để chứng minh cho câu “vợ không bằng cô bán cơm bình dân”, người đàn ông ấy đã kể rằng: Một
lần tôi vào ăn trưa tại một quán ăn gần cơ quan, chưa vào đến cửa, cô
bán hàng đã đon đả chào mời và nói: “Anh vào đi, hôm nay có món chuối
xanh nấu ốc, đậu anh thích đấy!”. Tôi thật sự xúc động, đúng là tôi
thích ăn món ấy thật, nhưng sao cô bán hàng lại để ý và nhớ thế. Đến vợ
tôi ở nhà cũng đâu có biết điều đó. Cô ấy thường cho tôi ăn thịt kho sẵn
để trong tủ lạnh và dưa chua mua ở đầu phố thôi. Giá vợ tôi cũng biết
điều ấy thì tôi sẽ là người hạnh phúc”.

Để tiếp lời, một người đàn ông khác cho rằng ngày nay chẳng mấy ai
mặc quần áo tự may, do đó cái công việc may vá cũng tuột khỏi tay người
phụ nữ nốt. Dọn dẹp nhà cửa thì có nhiều nhặn gì đâu, vậy mà một số chị
em cũng thuê người một tuần dọn dẹp, giặt dũ một lần. Việc dạy con cái
học cũng không phải ai cũng đảm đương được. Phần lớn thì ỉ lại nhà
trường và gia sư. Có người phụ nữ khi con hỏi bài lại bảo “ra mà hỏi bố
mày ấy, mẹ lâu không đọc sách, quên hết rồi!”.

Lấy vợ để làm gì?, Bạn trẻ - Cuộc sống, Chuyen gia dinh, vo chong, lay vo, phu nu, dan ong, nguoi vo, viec nha, lam vo, chong con, tinh yeu, hon nhan, gia dinh

Người phụ nữ đóng vai trò then chốt trong việc xây dựng tổ ấm (ảnh minh họa)

Lấy vợ để làm gì?

Khi người phụ nữ bị tước đoạt đi tất cả những công việc gia đình
thì họ cũng tự mình đánh mất vai trò “người giữ lửa trong nhà”, do đó
không khí trong gia đình có phần lạnh lẽo hẳn đi. Một số người đàn ông
hết giờ làm việc không trở về nhà ngay… cũng một phần bởi họ cảm thấy
“về nhà cũng chẳng có gì vui thú!”.

Tất nhiên, những người phụ nữ không chịu ngồi yên để đàn ông lên án
mình. Họ bảo rằng họ cũng bận rộn. Ngoài chuyện đi làm cơ quan, công sở,
họ cũng còn việc nọ việc kia. Tuy nhiên không phải ai cũng bận rộn đến
thế. Có người phụ nữ không có thời gian để làm một bữa cơm chiều, nhưng
lại có thời gian đi dạo hết siêu thị này đến cửa hàng khác. Có người
không có thời gian để là cho chồng cái áo, nhưng lại có thể ngồi hàng
tiếng đồng hồ để đắp dưa chuột lên mặt làm trắng da mình. Có lẽ không
hẳn vì bận rộn, mà điều cơ bản là một số chị em cho rằng công việc nội
trợ là gánh nặng. Chỉ khi nào chị em thấy rằng làm công việc gia đình
không có nghĩa là “phải hầu hạ chồng con”, mà là niềm vui của người phụ
nữ, họ sẽ tìm ra được thời gian thích hợp để làm việc đó.

Sau màn độc diễn kể tội của quý ông, một chị cán bộ phụ nữ đứng lên
nói về “bình đẳng giới”. Chị nói rằng, đừng nên nghĩ nội trợ là việc của
phụ nữ. Sao các anh không vào bếp mà làm? Các anh muốn có người vợ đảm
đang, cơm dẻo, canh ngọt, sao không nghĩ rằng người vợ cũng mong muốn ở
người chồng một người chủ gia đình, một chỗ dựa cho vợ con? Tại sao hết
giờ làm lại phải túm năm tụm ba, trà lá, bia bọt đến gần bữa mới về?

Không phải là “tay vừa”, anh đàn ông khác bật dậy “phản pháo” rằng
không phải bình đẳng là cào bằng, là phân chia theo tỉ lệ 50/50. Không
lẽ người vợ nấu cơm một bữa, người chồng nấu một bữa mới gọi là bình
đẳng? Không lẽ người chồng không làm việc nhà thì người vợ cũng “bỏ bê”
cho cân xứng? Không nói đến những người phụ nữ tham gia công tác xã hội,
nghiên cứu khoa học hay làm những nghề đặc thù, phải đi xa thường
xuyên, vắng nhà dài ngày, mà nhiều chị em chỉ là nhân viên hành chính,
không quá bận rộn, nhưng lại không quan tâm đến việc nội trợ, nữ công,
chăm sóc chồng con và thu vén gia đình. Tóm lại là nhiều người phụ nữ đang tự đánh mất vai trò là “người giữ lửa” trong gia đình.

Cuối cùng, một anh khéo miệng, muốn kết thúc cuộc “khẩu chiến” này đã
nói rằng không nên “vơ đũa cả nắm”. Công việc gia đình, nội trợ, may vá
vẫn còn trĩu nặng trên vai những người phụ nữ nông thôn. Những gia đình
sống ở thành phố nhưng có mức sống còn thấp, chồng con vẫn còn trông
cậy vào sự vun vén, lo toan tần tảo của người vợ. Tiếc thay trong một bộ
phận phụ nữ công chức, những gia đình có mức sống trung lưu trở lên,
hiện tượng người phụ nữ đang dần đánh mất vai trò của mình là có thật.

… Cuộc tranh luận giữa hai phái nam và nữ buổi hôm đó tuy không
phân thắng bại, song tôi nghĩ nó cũng là một tiếng chuông nhắc nhở cho
mọi người rằng hạnh phúc gia đình một phần phụ thuộc vào chị em. Hãy
đừng so bì, đừng quá tính toán chi ly, bởi gái có công thì chồng không
phụ!

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments