Lâu đài trên cát!

Đêm xuống nằm với 4 vách tường, em tự hỏi tình yêu của em bây giờ đang nơi nao. Có hôm nhớ anh em bật khóc.
 
Mỗi lần nhắm mắt là mỗi lần em mơ thấy anh, nỗi lo sợ cứ ám ảnh em, em sợ chuyện lìa tan, em sợ, em sợ lắm anh à. Em cố gắng là cô bé ngoan trong mắt anh và cha mẹ, em cố gắng thực hiện những dự định của đôi ta. Cố gắng lắm.
 
Anh biết ko? Hôm nay đi 1 mình ngoài phố. Chủ nhật mà, đông người lắm, nhưng sao em thấy cô đơn, thấy thiếu vắng 1 bàn tay,thiếu vắng 1 giọng nói, anh hay giận hay hờn, em ghét kinh luôn, nhưng ghét chừng nào, em yêu anh nhiều chừng đó
 
Vô tâm đi mầy đừng quan tâm hắn ta nữa, người gì mà ích kỉ, người gì mà ghen linh tinh, bỏ hắn đi, đừng quan tâm, bụng bảo miệng, mà tim ko nghe, eo ơi ghét quá, yêu chi nhiều để rồi cứ thành 1 cái vòng lẩng vẫng.
 
Có 1 đêm! Mưa to to lắm, em lang thang ngoài đường hi vọng mưa làm em quên đi hình bóng anh, hi vọng đó cho dù là mong manh, nhưng hỡi ơi ko quên được, càng muốn quên em càng nhớ, nhớ ánh mắt nhìn em triều mến, nhớ đôi môi ngọt ngào, nhớ giọng nói ấm êm pha lẫn 1 chút giận hờn.

Ghét! Người ta nói mưa cuốn trôi đi tất cả, vậy mà tại sao mưa ko cuốn trôi anh khỏi em nhỉ. Để ngày nhớ đêm mong.để cuộc sống em có những ngày ko bận rộn, ko có anh em có nhiều thới gian dành cho bạn bè hơn, ko có anh em có cả khối việt để làm. Mà ko quan tâm ko lo lắng sợ hôm nay anh giận vì em lở quên mất anh.
 
Nhưng mà nói vậy thôi chứ ko có anh em chết mất, ko anh có lẻ em làm cái xác ko hồn, ko anh em ko biết mình ra sao.

Anh yêu ơi em sợ tình yêu chúng mình như lâu đài trên cát quá. Sóng vỗ 1 phát là cuốn trôi luôn, em sợ lắm biết ko anh, em sẽ cố gắng xây nhưng ko phải là lâu đài. Mà là 1 nhà đơn sơ trong đó có 2 chúng mình, anh hén.

Người gửi: Lê Thị Hiền, mail: [email protected]

Ý kiến đóng góp:

A biết ko. Mỗi lần buồn mỗi lần nhớ anh em khóc. Em ko muốn là cô bé chuyên khóc nhè đâu, nhưng ko hiểu sao nước mắt cứ chảy.
Yêu anh! Em cố gắng để anh ko phải lo, cố gắng làm những gì tốt nhất cho anh. Anh yêu ơi. Em yêu anh nhiều lắm đó.
Anh có biết là anh hư như thế nào ko. Giận em đi vô nhà ko thèm chào hỏi ai. Ai hỏi cũng im lặng, em ghét cái im lặng của anh, vì anh im lặng mà ai cũng trách em. Ghét ghét lắm
Nhiều lúc giận anh kinh khủng luôn, nhưng phải cố gắng nén lại, yêu anh em đánh mất cả sự tự ái của bản thân mình, cha mẹ nói có 1 tý em giận ko ăn cơm, ko nói chuyện, im lặng và im lặng, nhưng ko hiểu sao em lại sợ cái im lặng của mình dành cho anh, em sợ anh giận lâu ko làm lành, em sợ mất anh. Nhiều lúc em thầm cảm ơn cha mẹ anh. Cảm ơn ông trời cho em gặp anh và cảm ơn ngày mưa đó.
Có lẽ vì ngày mưa đó. Cho nên từ ngày quen anh, em khóc nhiều hơn, ghét mưa, mà cũng thương mưa nữa. Mưa mưa hảy mưa đi, đừng để tình yêu chúng tôi có nhiều nước mắt nữa
Lê Thị Hiền,
[email protected]

Hì, bạn nì đang iu thích thế ^_^
Cho mình iu cùng với.
Chúc mừng bạn nhá. Và mong rằng bạn sẽ hạnh phúc suốt đời bên người yêu!
yeulachinh,
[email protected]

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments