Làm đẹp cho chồng thèm…

Tôi là người Bắc, chồng tôi là người miền Tây. Tôi 27 tuổi, còn chồng
tôi 31 tuổi. Khi lấy nhau, tôi không nghĩ lại có ngày chồng tôi hư hỏng,
không thèm… nói với tôi một câu nào. Hai vợ chồng rất khắc khẩu và
anh chỉ suốt ngày ăn chơi, đá gà, mua vé số… Còn chuyện cặp bồ thì
khỏi chê, riết tôi cũng không thèm bận tâm.

Đã vậy, anh còn suốt ngày nói móc khóe tôi, tôi có bỏ đi cũng không bao
giờ kêu tôi về. Hay là tôi có ốm sắp chết cũng đừng hòng mong anh cho
ly nước uống thuốc. Cả trăm lần tôi muốn bỏ nhưng vì đạo thiên chúa khắt
khe và sợ bố mẹ tôi buồn nên không dám bỏ. Thật tình, nhiều lúc tôi coi
như không có người chồng này, muốn buông xuôi từ lâu rồi, chẳng còn
thiết tha gì nữa, anh ta muốn làm gì thì làm.

Khi tôi sinh con cũng không thấy mặt mũi anh đâu vì anh mải vui bên
nhân tình. Từ đó tình yêu trong tôi chết đi, tôi không bận tâm tới anh
nữa. Có khi anh đi 3-4 ngày không về, tôi cũng chẳng hỏi han một lời
nào. Tôi suốt ngay chỉ biết u sầu khóc than, người thì như con “cá khô”
lôi thôi lếch thếch, ai nhìn cũng chán. Rồi thời gian cứ thế trôi đi.

Khi con tôi đi nhà trẻ, tôi hoàn toàn rảnh rang vì công việc của tôi
chỉ là bán hàng. Thế là tôi bắt đầu “lột xác” từ đây. Tôi cố ăn nhiều
hơn, che nắng, tắm trắng dầu oliu, siêng tẩy tế bào chết. Nói chung làm
đẹp với những thứ đơn giản nhất mà tôi có thể thu thập được trên mạng.
Tôi không quan tâm gì tới chồng tôi nữa, mà thay vào đó tôi tiếp xúc
nhiều hơn với mọi người, nói chuyện vui vẻ suốt ngày.

Tôi bỏ hết những bộ đồ bộ cũ kĩ mà sắm cho mình những bộ cánh thời
trang quần này áo nọ, tôi lên được 5 kg vừa đúng chuẩn, với nước da
trắng nõn và mái tóc ngắn duỗi màu nâu nâu thay cho mái tóc dài lôi thôi
cột chùm trước đây. Chỉ 2-3 tháng thôi mà đi tới đâu tôi cũng được khen
“gái một con trông mòn con mắt”. Tôi cảm thấy hài lòng về những điều
mình đã làm.

Còn chồng tôi, sau khi thấy có vài anh ngó nghía thì quay phắt 180 độ,
cưng tôi như “trứng ngỗng”. Vợ nói gì nghe nấy, như cái tivi vậy. Suốt 2
năm qua anh chưa hề nặng lời với tôi dù chỉ một lần, tuần nào cũng đưa
hai mẹ con đi lễ cùng trong khi trước đây anh chẳng bao giờ đi một lần.

Giờ thì suốt ngày gặp đâu muốn nựng đó, còn nói anh thích nhìn em suốt
ngày không chán. Anh không chơi bời gì nữa, từ bỏ hết, lại biết xin thêm
việc làm thêm khi rảnh.

Chồng tôi còn biết làm hết việc nhà, cho con ăn, đón con đi học, mua
thuốc nấu cháo đút cho vợ ăn khi vợ ốm. Sự thay đổi của anh khiến tôi
ngạc nhiên vô cùng, nhưng có lẽ, con người có chơi bời thì tới một lúc
nào đó cũng phải dừng. Và sự tích cực của tôi có lẽ đã được đền đáp.

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments