Lạc lối giữa rừng trái cấm…

Viết cho cô gái thơ ngây ngày hôm qua!

Hôm qua là ngày mình còn tung tăng cùng
bạn bè tới trường, hôm qua cũng là ngày mình còn lao đầu vào sách vở như
con thiêu thân, chỉ mong sao cánh cổng trường đại học rộng mở trước
mắt.

Hôm qua còn sự quản lí kèm cặp của bố
mẹ, tan học 10 phút mà chưa về đến nhà là bố đã phi xe đi tìm. Ngày ấy
thấy sao khó chịu, con đã lớn rồi mà bố mẹ luôn coi như con trẻ!

Ngày ấy, mình thích một bạn lớp bên. Bạn
ý làm lớp trưởng, đẹp trai, học giỏi, là thần tượng của bao nhiêu đứa
con gái. Đâu đến lượt mình, mình chỉ biết im lặng nhìn bạn và gửi hết
tâm tình vào bao nhiêu trang nhật kí mến thương.


…Cho tới hôm nay!

Hôm nay đã là một cô gái trưởng thành,
đã lớn và xa rời vòng tay mẹ. Hôm nay tôi đã dám thú thật tình cảm của
mình với người tôi yêu, và cũng nhận lại được trọn vẹn tình yêu.

Hôm nay đã là thiên đường của hai đứa,
căn phòng trọ không người quản lí, ngã vào vòng tay anh sao quá dễ dàng.
Hôm nay mới thấy chuyện đó tuyệt vời như một giấc mơ, anh khiến mình
ngất ngây hạnh phúc.

ki

Bởi lẽ trót nếm ăn trái cấm quá sớm, mà sau vị ngọt, mình chỉ toàn thấy những vị đắng của trái chín ép. Ảnh minh họa

Đúng như lời bà dạy ngày nào, con gái
nếu đã lỡ ăn trái cấm thì khó bỏ. Tôi không sao dứt được anh. Một tuần
không gặp nhau 2, 3 lần, là tôi muốn phát điên, tôi thấy thiếu thốn đến
không chịu được.

Vậy nhưng, sự gần gũi cũng khiến tôi
nhìn rõ bộ mặt thật của anh, không còn những phút âu yếm nhau như hôm
nào. Một năm trôi đi, cái hạnh phúc ban đầu cũng chỉ còn lại ở ngày hôm
qua.

Anh mạnh bạo, anh bắt tôi chiều anh đủ
kiểu, có những kiểu tôi vẫn nhìn thấy ở những con thú chạy ngoài đường.
Vậy mà nhắm mắt chiều anh.

Đòi chia tay, anh lại níu kéo, dịu dàng,
lại mang chuyện đó ra dỗ dành. Mãi rồi cũng chán, cũng thấy sợi dây duy
nhất níu giữa hai đứa sao quá mong manh. Tôi cần tìm một người xứng
đáng hơn với mình.


… Và tương lai!

Ngày mai tôi sẽ cắt đứt sợi dây duy nhất
níu giữa hai đứa. Chuyện đó giờ còn đâu chút ngọt ngào, đúng là trái
cấm, chỉ toàn vị đắng.

Đúng với tên gọi, việc yêu nhau, chỉ
dành cho những đôi yêu nhau, khi hết yêu, chuyện đó cũng nên dừng lại,
dừng hẳn, dừng mãi… Nếu không, chỉ khổ cả hai bên.

Có lẽ tôi sẽ buồn nhiều, bởi lẽ ăn trái chín ép quá sớm, thì sao thấy được vị ngọt!

Mai Lan (Vĩnh Bảo, Hải Phòng)

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments