Kỳ 3 – Ngoại tình không tình dục

Chị Liên (tên nhân vật đã thay đổi) qụận Ba Đình – Hà Nội, 37 tuổi là giáo viên phổ thông cơ sở. Chị lấy anh Kỳ, cán bộ kỹ thuật một nhà máy gỗ ở Hà Nội đã gần chục năm, có cậu con trai 6 tuổi khoẻ mạnh, ngoan ngoãn. Chị hài lòng với cuộc sống của mình. Tính chồng chị ít nói, đi làm thì thôi, về đến nhà cơm nước xong lại loay hoay với các bản vẽ, có hôm đến khuya mới đi ngủ. Cách giải trí mà anh ưa thích nhất gần đây là xem phim chất lượng cao HD. Anh sắm được bộ dàn nghe nhìn với màn hình LCD và bộ loa 5.1 và thường hay đóng kín cửa phòng nghe âm thanh nổi cho đã.
 
Có lần chị tò mò vào xem nhưng toàn phim hành động, đánh đấm huỳnh huỵch, lại không có thuyết minh mà chỉ có phụ đề tiếng Việt, chị đọc không kịp chả hiểu thế nào nên mặc anh xem một mình. Thế mà khoảng hơn tháng nay, bộ dàn “đem cả rạp hát về nhà” ấy cũng không thấy anh xem nữa nhưng tối đến vẫn ngồi lỳ trong phòng riêng. Đến khuya, chị se sẽ hé cửa nhìn vào vẫn thấy anh cần mẫn ngồi gõ bàn phím vi tính. Lúc đầu chị nghĩ anh làm báo cáo, nhưng sau hàng chục ngày cứ thấy miệt mài gõ lách tách như thế, chị nghĩ hay là anh viết văn?
 
Máy tính là phương tiện hỗ trợ hữu hiệu cho mối quan hệ “ngoài luồng”
(Ảnh minh họa)
 
Một hôm đã quá nửa đêm, chị Liên nhè nhẹ hé cửa lách người vào không một tiếng động. Nhìn vào màn hình máy tính chị phát hiện anh đang “chát” với ai đó. Mắt chị bị cận nên nhìn không rõ chữ gì, định ghé vào nhìn sát hơn. Bất ngờ thấy động, anh Kỳ giật thót người quay ngoắt lại. Bị bắt quả tang, anh ngồi đờ ra đến một phút. Trong khoảnh khắc ấy, chị Liên kịp nhìn thấy những dòng chữ toàn những “anh – em”.

Anh vớ “con chuột” định thoát ra nhưng không kịp. Chị Liên càng tò mò đòi đọc, chồng càng nhất định không cho, hai bên giằng nhau xuýt rơi cái lap-top xuống đất. Chị Liên ức quá chạy về phòng mình nằm úp mặt vào gối khóc tức tưởi. Sau khi xoá sạch mọi dấu vết, anh Kỳ mới đến bên vợ giải thích rằng làm việc căng thẳng quá, đang “chát” đùa với một con bé ở cơ quan cho thư giãn thì em vào. Chuyện vớ vẩn có gì đâu mà em làm như nghiêm trọng.

Những chuyện bắt quả tang chồng hay vợ đang “chát” với người tình trên mạng thường có kịch bản na ná như vậy. Tất nhiên khi phái mạnh bắt được phái yếu thì căng thẳng hơn. Anh Quang là một người đàn ông trông vạm vỡ, khoẻ mạnh, chạc ngoài 45 tuổi, làm nghề kinh doanh tự do. Ngồi đối diện với nhà tâm lý, vẻ mặt anh vẫn còn chưa hết giận dữ.

Anh mở đầu câu chuyện: “Tôi ức lắm anh ạ. Quả thục chuyện này không thể nói với ai, kể cả những người thân trong gia đình như cha mẹ, anh em, con cái. Tôi là một người chồng có trách nhiệm với vợ con. Tôi nai lưng làm việc như con trâu, con bò. Đến giờ tôi có 3 ngôi nhà, trong đó hai cửa hàng mặt đường cho thuê mỗi tháng hơn ba chục triệu. Tôi không để vợ con thiếu một thứ gì. Thế mà nó phản bội tôi. Mà phản bội với ai anh biết không?”. Cúi người về phía nhà tâm lý, anh vừa dằn từng tiếng vừa nhìn ra phía cửa như sợ có ai nghe thấy: “Một tay … xe ôm”.
 
Họ cặp kè với nhau chỉ để uống nước và tâm sự (Ảnh minh họa)

Sau hơn mười năm làm tư vấn, kể cả tư vấn trực tiếp trên Đài FM, có lẽ nhà tâm lý Trịnh Trung Hoà đã nghe quá nhiều chuyện ngoại tình nhưng chưa bao giờ thấy khó hiểu như câu chuỵện này. Nhìn tấm ảnh người phụ nữ mà anh Quang đưa cho xem, phải thừa nhận đó là một phụ nữ đẹp. Chị có nước da trắng trẻo, nụ cười hiền hoà với đôi mắt đen ướt át, giàu tình cảm. Bức ảnh thứ hai, hai vợ chồng âu yếm đứng dưới gốc cây phượng vĩ, hai cậu con trai mặt mũi khôi ngô sáng sủa đứng hai bên. Đúng là hình ảnh tiêu biểu của một gia đình hạnh phúc. Không hiểu cái anh xe ôm kia có lực hấp gì đặc biệt mà một người phụ nữ như thế, nhà cửa, chồng con như thế lại dấn thân vào con đường mạo hiểm như thế ?

Khách hàng kể tiếp: “Nhiều lần tôi tình cờ bắt gặp cô ấy nhắn tin bằng điện thoại với ai đó nhưng cứ thấy tôi xuất hiện là cô ấy lại gập máy bỏ ngay vào túi. Tôi đã nghi ngờ nhưng vợ tôi không đi làm ngoài xã hội mà chỉ quanh quẩn ở nhà nên tôi nghĩ khó có điều kiện tiếp xúc với ai. Hỏi thì cô ấy bảo nhắn tin cho con em ở quê để an ủi nó vì nó lấy phải thằng chồng nghiện rượu hay đánh vợ. Thế là tôi tin ngay. Cho đến một hôm cô ấy vào phòng tắm, để cái điện thoại ở ngoài bàn. Tôi đang đọc báo cạnh đấy thấy máy rung nhè nhẹ, không có chuông, biết là có tin nhắn, tiện tay mở ra đọc xem tin gì – Quang ghé sát vào nhà tư vấn – Anh biết nó viết gì không? – “3 giờ chiều mai, vẫn chỗ đó nhá. Nhớ em không chịu nổi nữa rồi”.

Dừng lại uống ngụm nước, Quang kể tiếp: “Tôi run hết cả người, vội để cái điện thoại vào chỗ cũ, khí uất trào lên như muốn nghẹn thở. Đêm ấy tôi không sao ngủ được. Mấy lần toan dựng vợ dậy cho mấy cái tát. Nhưng nhìn gương mặt thậ thà, chất phác của vợ, tôi vẫn hiểu ra vì mình quá mải làm ăn, chăm lo cho vợ con đầy đủ nhưng cái mà mình thiếu là chưa bao giờ nhắn cho vợ được một cái tin tình cảm như thế, kể cả những lúc đi làm xa hàng chục ngày. Cái mà tay xe ôm hơn mình là nó viết được câu: ‘Nhớ em không chịu nổi nữa rồi’. Một câu đơn giản thế nhưng chưa bao giờ mình viết được. Thì ra từ hàng tháng nay, cô ấy hay nhắn tin với nó chắc là vẫn một giọng như thế. Tôi căm thù điện thoại di động. Nó vô cùng lợi hại. Tôi nghĩ rằng nếu cho chúng nó sống với nhau cũng chưa chắc nó nói được với nhau những câu như thế. Tự nhiên tôi rất muốn biết nó là thằng nào? Mặt ngang mũi dọc thế nào? Và ngay chiều hôm sau, tôi giả vờ nói với vợ là có việc phải đi vào Hà Đông chắc đến tối muộn mới về, ở nhà cứ ăn cơm trước. Tôi hoá trang thành một người khác hẳn, lại đeo khẩu trang, đội mũ bảo hiểm có kính râm che mặt, bám theo ngay lúc vợ ra khỏi nhà đến điểm hẹn. Trong túi tôi có một con dao Thái rất sắc, chỉ bấm một cái là lưỡi tự bật ra. Tôi định bụng bắt được quả tang sẽ cho nó mấy nhát rồi mình cũng chết luôn. Nhưng cùng lúc ấy hình ảnh hai đứa con ngây thơ hiện ra khiến tôi trấn tĩnh được. Nếu không, chắc đã không ngồi đây với anh lúc này”. Nhà tâm lý thở phào, bất giác chìa tay ra bắt tay Quang và bật nói: “Chúc mừng anh”. Hoá ra, sau một hồi theo dõi, Quang thấy vợ và gã xe ôm đưa nhau vào một quán cà-phê vắng vẻ. Họ ngồi trò chuyện chừng một tiếng đồng hồ, sau đó lại đưa nhau về.
 
Lén lút nhắn tin (Ảnh minh họa)

Câu hỏi đầu tiên của nhà tâm lý là: “Anh còn yêu vợ không?”. Quang ngồi im, nhắm mắt lại khe khẽ gật đầu. Lại hỏi: “Vợ anh còn yêu anh không?”. Quang lại gật đầu. “Thế thì vì hạnh phúc của anh, vì hai đứa con, tôi khuyên anh nên cứu vãn cuộc hôn nhân. Tôi đã tiếp xúc với nhiều cuộc ngoại tình, cứu vãn nhiều cuộc hôn nhân và tôi nghĩ rằng cuộc hôn nhân của anh đáng được cứu vãn. Đúng như anh nói, do quá mải làm ăn nên hai vợ chồng không có thì giờ trò chuyện với nhau”. Tâm sự một lúc, Quang thú nhận nhiều hôm quá vui với bạn bè, nhất là từ khi mua cái ô-tô, Quang thường rủ bạn làm ăn đi nhậu nhẹt, rồi sau đó lại đi mát-xa. Quang thường nghĩ mình làm ăn vất vả thì mình phải được hưởng thụ. Đã tròn trách nhiệm với vợ con thì có quyền nghĩ đến mình. Trò chuyện thân mật một lúc, anh ta còn tự thú đôi ba lần kết thúc những “phi vụ” làm ăn cũng đi xả láng. Và anh cho là đàn ông thời nay, những người làm ăn được đều thế cả. Mình không thế bạn bè họ cũng cười. Sau khi “tự thú” như vậy, hình như trong lòng Quang nhẹ nhõm hẳn đi. Anh hỏi nhà tâm lý: “Bây giờ muốn cứu vãn phải làm thế nào?”.

Trước hết, muốn khôi phục tình yêu với vợ anh cần phải hiểu cô ấy mong muốn gì? Trong mỗi người chúng ta, ai cũng có những nhu cầu cảm xúc. Nếu ai đáp ứng được những nhu cầu ấy, họ làm cho ta hạnh phúc và ta quý mến họ, ta cũng muốn đáp ứng những nhu cầu của họ. Khi tình cảm phát triển cả hai chiều cho đi và nhận lại ấy, hai người sẽ gắn bó với nhau, tình yêu sẽ hình thành và phát triển. Anh chàng xe ôm kia có thể kém anh về nhiều mặt nhưng chỗ mạnh của anh ta là biết cách trò chuyện với vợ anh, dù chủ yếu chỉ là qua tin nhắn bằng điện thoại.

Theo afamily.vn

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments