‘Không gì dễ bằng vay tiền gái xấu’

‘Nàng xấu, nàng không dám chối từ’

Trung
xuất thân nông thôn nhưng lại có vẻ đẹp yểu điệu kiểu công tử Hàn Quốc
với thân hình cao ráo nhưng mảnh dẻ, nước da  trắng, đôi môi nhỏ và đôi
mắt một mí dài dài. Ra thủ đô học ít lâu, cậu nhuộm tóc, bắt chước lối
ăn mặc và phong cách của các hotboy kiểu Hàn. Có lẽ đây là năng khiếu
của Trung nên cậu nhanh chóng “lột xác”, thu hút rất nhiều bạn gái xinh
xắn trong trường. Nhưng đó không phải đối tượng cậu hướng đến.

Trung
chơi trong một nhóm bạn có cả nam và nữ. Trong nhóm có một cô gái tên
Dung hình thức xấu, tính tình tự ti, thụ động nên khá khó gần, sở dĩ
chơi cùng vì một thành viên trong nhóm là em họ cô, đi dâu cũng kéo cô
theo. Tuy đi chơi cùng nhưng Dung ít nhận được sự quan tâm của người
khác, nhất là các chàng trai. Trung để ý thấy dù không chủ động hòa với
mọi người nhưng Dung rất vui khi ai đó nói với mình, dù chỉ là để nhờ
việc nọ việc kia, và cô chẳng bao giờ từ chối.

“Gái
xấu sẽ chẳng bao giờ dám từ chối con trai cái gì, nếu không muốn cô
đơn”, Trung kết luận như vậy và một lần, khi vay tiền khắp lượt mấy cậu
bạn mà không được, Trung nảy ra ý hỏi vay Dung. Bị cậu bạn kéo vào góc
kín nói chuyện riêng, Dung hồi hộp quá, tim đập như trống làng. Không
ngờ bị hỏi vay tiền, mặt cô nghệt ra. Nhưng đây là lần đầu có một người
con trai nói với cô một cách tin cậy và tình cảm như vậy. Dung tin lời
cậu bạn nói, rằng không phải ai cậu cũng hỏi vay.  Như ma nhập, cô đưa
cho Trung số tiền cậu hỏi, dù đó là toàn bộ số tiền cô đang có.

Từ
đó, thỉnh thoảng Trung lại vay Dung tiền, và “trả nợ” cô bằng những nụ
cười ẩn ý, vài lời hỏi han ra vẻ quan tâm, hay cái nắm tay vội vàng lúc
không ai nhìn thấy. Cậu mặc cho cô bạn mơ mộng về một mối “tình trong
như đã”. Nhưng Dung chẳng có nhiều tiền, chỉ có thể “chữa cháy” cho cậu
những lúc quá túng thiếu. Trung biết cậu phải tìm các đối tượng khác có
“tiềm năng lớn” hơn.

Từ
đó, mỗi lần đi đâu, thay vì láo liên tìm ngắm các cô gái đẹp như những
cậu trai khác, Trung lại chỉ đảo mắt tìm gái xấu có vẻ ngoài nhiều tiền.
Cậu hiểu rằng không phải cô gái xấu nào cũng dại trai. Nhiều cô xấu thì
xấu nhưng tự tin có thừa, bạn bè kiểu gì cũng có, thậm chí chẳng để mắt
đến kiểu xinh xắn ẻo lả như cậu. Cậu phải kiếm được những cô chẳng
những xấu mà còn không biết giao tiếp, nhút nhát, tự ti. Những cô gái
như thế có rất ít kinh nghiệm sống và thường cô độc. Họ luôn khao khát
có mối quan hệ với người khác giới, dù chỉ là tình bạn thông thường.

Sau
một thời gian, Trung có đến 3 – 4 cô “bạn thân” như thế. Là bạn thân,
cậu không sợ các cô ghen tuông nên không phải hạn chế hay giấu giếm các
cô với nhau. Các cô cũng chẳng phải chạm mặt nhau mấy vì đều là người
ngại gặp gỡ. Là bạn thân, Trung không phải vất vả nịnh nọt, yêu chiều
các cô, cũng không ngượng miệng khi hỏi vay tiền. Đi chơi, chi phí ít
thì cưa đôi, nhiều thì cậu sẽ làm bộ quên ví hay rơi tiền và các cô bạn
thân vô tư trả hết. Là bạn thân nhưng cậu rất khéo léo để mỗi cô đều
nghĩ mình được dành cho thứ tình cảm hơi trên mức tình bạn, thứ tình cảm
trong sáng, nhẹ nhàng, và họ hy vọng…


nguồn chu cấp từ các cô bạn thân không nhan sắc, Trung chẳng những đủ
ăn đủ tiêu mà còn ngày càng đẹp trai, ăn mặc sành điệu. Các cô bạn thân
không biết Trung vẫn đi chơi với các cô bạn không thân xinh đẹp và lúc
đó thì cậu khá là chịu chơi. Cậu thể hiện sự ga-lăng với các người đẹp
bằng cách rút ví, vung ra những tờ tiền kiếm được bằng sự kém nhan sắc
của phụ nữ.

Đi đêm mãi rồi cũng gặp ma

Thực
ra trong nghề bòn tiền của gái xấu, Trung chỉ là hạng “cò con”. Số tiền
cậu kiếm được chẳng qua cũng chỉ đủ ăn tiêu vung vít. Với những bậc đàn
anh cao thủ như Thông thì cái xấu của phụ nữ còn đem lại tài sản.  

“Không
gì dễ bằng vay tiền gái xấu. Gái càng xấu càng tốt, gái xấu mà lại già
nữa thì càng rất rất tốt”, Thông đúc kết. Chàng trai này mới 23 tuổi
nhưng đã có 4 năm trong nghề “kinh doanh máy bay bà già”. Kể từ người
phụ nữ đầu tiên gặp ở trung tâm tiếng Anh, cậu đã “khai thác” không biết
bao nhiêu chị nữa. Khác với những chàng trẻ tuổi săn các chị sồn sồn ở
vũ trường, quán bar, Thông thường để ý tìm đối tượng mọi lúc mọi nơi ở
các môi trường “đời thường”. Cậu cũng không nhắm đến những người quá
“đại gia” mà chỉ cần khá giả và cô đơn, không biết đến giới ăn chơi.

Không
chinh phục các chị bằng vẻ trai lơ hay tỏ ý sẵn sàng phục vụ từ A đến
Z, Thông kiên nhẫn sắm vai một người bạn tâm tình cho đến khi “không
kiểm soát được tình cảm”.  Khi đã là “của nhau”, cậu dựa  vào tính cách
của đối tượng để linh hoạt tùy cơ ứng biến, nghĩ cách “vay” họ khoản
tiền lớn. Các lý do khiến cậu không trả được cũng linh hoạt và đa dạng
như thế. Chị nào đánh hơi thấy mùi lừa dối muốn stop cũng chẳng sao,
tiền thì cậu vẫn hứa trả, nhưng thiếu gì lý do để lời hứa không thể
 thực hiện. Mà thực ra, rất nhiều chị cho Thông vay mấy lần mới nhận ra
cậu là ai.

Thành
công nhiều lần quá, Thông đâm quá chủ quan về tài năng của mình mà quên
mất điều cậu vẫn tâm niệm thuở mới “vào nghề”: không phải gái xấu nào
cũng ngu. Thế nên cuối cùng thì anh chàng “mạt cưa” lại dính phải một
chị “mướp đắng”. Chị này hóa ra chẳng phải loại “cô độc, không biết ăn
chơi” như cậu tưởng. Hôm cậu ngỏ lời vay 100  triệu đồng để hùn một vụ
làm ăn chắc thắng, chị gật đầu ngay, nhưng bảo tiền bạc chuyện nhỏ nói
sau, mình cứ vui vẻ đã.

Xong
việc, chị gọi vài cú điện thoại, rồi bảo Thông là xui quá, tiền các
nguồn đang chậm về, tôi chỉ đưa tạm mình 10 triệu trước nhé, số còn lại
ít hôm nữa có liền. Gần 2 tháng sau đó, cứ vài hôm chị lại hứa một lần
mà tiền vẫn kẹt ở khâu nào đấy. Rồi chị an ủi rằng để đền bù sự chậm
trễ, khi nào có tiền chị cho vay hẳn 200 triệu luôn. Thế là Thông lại
dốc sức  phục vụ bà chị tận tình bất cứ lúc nào chị muốn. Cuối cùng biết
gặp phải cao thủ, cậu định rút lui thì đàn em của chị cho vài đòn dằn
mặt, cho xem cả clip quay cảnh cậu nhận tiền và hứa trả sớm.

Thông
được các anh đầu gấu đưa ra hai lựa chọn: Hoặc trả tiền ngay cả gốc lẫn
lãi cắt cổ, hoặc “làm việc” cho chị để trừ nợ. Tiền lấy được của người
ta, cậu đã xem ngay như tiền mồ hôi nước mắt của mình, bỏ ra xót chịu
không thấu, Thông đành nghiến răng “lao động” trừ nợ. Có điều, bà chị
tính công cho cậu rẻ quá, qua mấy tháng trời, hết hơi hết sức mới cho
đi.

Thế
mới biết, tai nạn nghề nghiệp không phải chỉ xảy ra với những công việc
chính thống, lương thiện. Loại công việc “siêu lợi nhuận” như của
Thông, khi gặp tai nạn thì chẳng có khoản bảo hiểm nào.

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments