Khổ sở vì bạn gái ghen hoang tưởng

Tôi tin chắc 90 phần
trăm con trai trên thế giới này này đều thích những cô gái hiền lành,
dịu dàng và biết phải trái. Lúc mới quen, tôi cũng cảm thấy em là người
con gái như vậy. Tôi không dám nói em nết na, thuỳ mị nhưng ít ra cũng
là một cô gái biết suy nghĩ trước khi làm.

 

Thế mà, quen nhau càng
lâu tôi càng nhận ra có quá nhiều điều mình chưa biết ở em. Người ta
thường nói lòng dạ đàn bà khó lường là vì vậy. Có lẽ con gái là thứ khó
hiểu nhất trên đời này, khi cần có thể quay ngoắt 180 độ, khiến cho
người khác phải ngỡ ngàng vì không nhận ra nổi.

 

Chuyện bắt đầu từ khi
em phát hiện ra password cái nick yahoo từ đời tám hoánh của tôi là tên
cô người yêu cũ. Ngay lập tức, em quy kết rằng tôi vẫn còn tình cảm, vẫn
chưa quên được “người xưa” nên mới cố tình không đổi pass để hồi tưởng
quá khứ.

 

Mặc kệ tôi đã ra sức
giải thích rằng cái nick ấy tôi đã không dùng từ rất lâu rồi, em vẫn
khăng khăng nghi ngờ tôi đang bí mật qua lại với bạn gái cũ. Rình rập,
theo dõi một thời gian không phát hiện ra điều gì, em bắt tôi phải khai
số điện thoại của người cũ ra để em gặp mặt nói chuyện phải trái.

 

Tất nhiên là tôi không
làm thế được. Đã chia tay rồi, sao tôi có thể để em làm phiền người ta
vì cái lý do rõ vớ vẩn kia. Lần đó em đã bắt tôi phải delete nick, rồi
thề độc những câu rất gở mồm chỉ để khẳng định rằng tôi chỉ yêu em và
ngoài em ra không còn một ai khác.

 

Thế mà tôi thề xong
em vẫn chưa tin. Nhìn vào thái độ của em tôi thấy đầy rẫy sự nghi ngờ.
Những hôm có thời gian gặp nhau thì không sao, hễ hôm nào không ở cạnh
để giám sát tôi được là em bắt đầu đánh bom tôi bằng điện thoại.

 
Khổ sở vì bạn gái ghen hoang tưởng
Có lẽ do chuyện gia đình khiến em bị ám ảnh nhưng tôi không chịu nổi cách hành xử ngày càng quá quắt của em. (ảnh minh họa)

 

Những kiểu câu như “anh
đang làm gì”, “anh đang ở đâu”, “ở đấy có những ai”, “bạn anh là bạn
nào” mà ngày nào em cũng hỏi đi hỏi lại. Mới đầu tôi còn kiên nhẫn trả
lời từng câu hỏi của em. Đến khi tôi mệt quá, chán không muốn nói thì em
lại nghi ngờ, lại bảo rằng tôi làm điều mờ ám nên không dám khai rõ
ràng với em.

 

Thú thực tôi cảm thấy
mình chẳng khác gì tội nhân bị tra khảo. Tôi khó chịu với hai chữ “nghi
ngờ” hiện rõ trong từng câu nói và ánh mắt của em lắm mà không thể mắng
cho em một trận. Thế rồi tôi im lặng. Ở đầu dây bên kia em tiếp tục mắng
nhiếc, chì chiết, mỉa mai. Nhiều lần em xúc phạm đến tôi ghê gớm mà tôi
vẫn phải kiềm chế vì không muốn hai đứa to tiếng cãi vã.

 

Tôi nhịn vì tôi biết
trong quá khứ của em vẫn tồn tại nỗi ám ảnh nặng nề. Trước đây em từng
kể là bố mẹ li hôn vì bố em có bồ ở bên ngoài. Mẹ em chấp nhận số phận
để yên như vậy, còn em thì gọi điện cho bạn đến tận nhà cô gái kia để
đánh ghen hộ mẹ. Sau đợt đó, bố em và cô kia cũng không đến được với
nhau.

 

Em vô cùng căm ghét đàn
ông dối trá, phản bội có lẽ cũng vì bị ảnh hưởng chuyện của bố mẹ.
Riêng chuyện này thì tôi rất thông cảm và hiểu cho em. Từ trước đến nay,
yêu nhau toàn em giận dỗi chứ tôi chưa nổi nóng với em lần nào. Có lẽ
quen được tôi nhường nhịn nên em càng ngày càng trở nên không biết điều,
hay nói đúng hơn là cư xử hỗn láo và ngoa ngoắt.

 

Em thường xuyên tưởng
tượng ra cảnh bắt gặp tôi đang lăng nhăng với gái và đe doạ tôi bằng
những hình phạt ghê rợn như “rạch mặt”, “xé xác”, “lột da”… Không hiểu
trong đầu em nghĩ gì mà chứa toàn những thủ đoạn tàn độc khủng khiếp
như vậy. Nhiều khi cãi nhau em kích động đến nỗi nghe giọng em gào lên
trong điện thoại tôi tưởng em đã phát điên rồi… Tôi không biết trường
hợp của bạn gái mình có phải bị bệnh gì không nữa.

 

Dạo gần đây em lại làm
tôi phát điên vì chuyện ghen tuông vô cớ. Chẳng là ở dưới quê tôi có đứa
em gái năm nay lên thi đại học. Đen đủi thay cho tôi là vừa đón cô em
họ về đến cổng nhà thì tôi bị em bắt gặp. Ngay lập tức em sôi máu Hoạn
Thư xông vào định đánh em tôi.

 

Trong cơn thịnh nộ, em
vung chân vung tay cào cấu tới tấp về phía đứa em tôi rồi gào lên: “Tại
sao đi chung xe với ảnh, tại sao lại quàng tay, có biết ảnh là gì của
tao không?” Lúc đấy tôi chưa kịp dựng chân chống xe và trên vai lại đang
khoác một đống đồ. Hoảng quá tôi vứt cả xe cả đồ xuống đất, xông vào
giữ chặt tay chân em để đứa em chạy thoát vào trong nhà.

 

Gào khóc trước cửa nhà
tôi một lúc lâu, em mới chịu bình tĩnh lại và nghe tôi giải thích. May
mà lúc đó bố mẹ tôi không có nhà chứ nếu không chắc chắn ông bà sẽ nghĩ
em bị lên cơn vì ghen tuông quá độ.

 

Đứa em tôi vì quá hoảng
hốt nên cũng xách hành lý đi đến nhà bác tôi ngay hôm sau chứ không dám
ở lại. Nếu chuyện này có ảnh hưởng đến tâm lý trong khi thi của em, tôi
thật không biết nói sao với cô chú ở dưới quê nữa.

 

Thật sự lần đầu tiên
trong đời tôi cảm thấy yêu một người lại phiền toái như vậy. Doạ nạt,
hành hạ tôi chưa đủ, em còn đòi đánh, đòi giết, đòi tự tử nếu tôi có
người khác rồi bỏ rơi em. Mà trong khi sự thật tôi không phải loại người
đó.

 

Chính sự ghen tuông
ngông cuồng của em mới chính là nguyên nhân giết chết tình cảm của tôi
thì đúng hơn. Tôi không biết mình sẽ phải chịu cảnh này đến khi nào nữa
đây. Nếu chia tay với em, chẳng biết chuyện gì có thể xảy ra với tôi…

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments