Khi hôn nhân lão hóa…

Cả phòng ngước lên: “Chồng đưa vợ đi ăn trưa, “phình phường” mà!”.

Vân nhăn nhó: “Nhưng cả năm nay rồi, ông ấy có đưa đón em đi ăn, đi làm
bao giờ đâu, sao hôm nay lại thế? Anh Dũng nghĩ xem ông nhà em có ẩn ý
gì không?”. Tay Dũng trầm ngâm: “Theo kinh nghiệm của anh, chỉ có hai
khả năng: một là hắn vừa phạm một tội tày đình với em, hai là… hắn hết
tiền!”. Chúng tôi, kể cả Vân, phải bật cười trước cái lý luận “siêu kinh
nghiệm” đấy. Ấy thế mà đầu giờ chiều, Vân quay về văn phòng, mặt mũi bí
xị: “Anh hay thật đấy anh Dũng. Ông Huy nhà em quên ví tiền ở nhà, nên
mới sang chở em đi ăn để em trả tiền!”. Vân chưa nói hết câu, chúng tôi
đã cười rần rần.

Cười xong, nhìn mặt Vân nhăn nhó, lại thấy tội. Nghe Vân một câu “ông
Huy nhà em”, hai câu ông này ông nọ, cứ tưởng vợ chồng lấy nhau lâu lắm
rồi. Thật ra, hai người mới kết hôn được hai năm, vợ chồng cũng mới 25
tuổi. Ngày cưới Vân, cả phòng đi dự, ai cũng khen Vân – Huy đẹp đôi, gia
đình lại có điều kiện, chắc chắn tương lai hôn nhân sẽ tốt đẹp.

Nhìn vào thì hai vợ chồng cũng sướng. Nhà có người làm, lại có một chị
vú chăm em bé, nên Vân hầu như không phải bận bịu việc nhà. Làm việc ở
một phòng nghiên cứu như chỗ chúng tôi, tính ra Vân cũng nhàn. Thế mà
vài ngày lại thấy Vân mặt mũi u sầu.

Khi hôn nhân lão hóa... - 1
Hai lăm tuổi, mới lấy nhau hai năm, sao Vân – Huy lại sống như những
cặp vợ chồng 40, 50 tuổi vậy? (ảnh minh họa)

Chúng tôi gác việc lại đấy, quay sang “phỏng vấn” cô nàng:

– Thế thường ngày Huy không đưa đón em đi đâu à?

– Đến chở con đi khám bệnh, em cũng đi taxi với chị vú đấy.

– Còn những ngày đặc biệt, như sinh nhật em, Valentine, 8/3, Huy làm gì? Có tặng gì không?

– À… có… như hôm Valentine là một… tô bún bò. Chính xác thì hôm đó nhà
em không chuẩn bị cơm nước gì nên ông ấy mua bún bò về vợ chồng ăn.

– Trời, thằng này, tặng một cành hoa cũng được mà!

– Hoa à? Thôi, ngày xưa lúc chưa cưới thì được, giờ hoa hòe làm gì nữa chị.

Chúng tôi chỉ biết thở dài. Ngày thường chán ngắt, ngày đặc biệt cũng
chán ngắt như ngày thường, không hiểu hai người đã làm khô héo đời sống
hôn nhân của mình đến đâu rồi. Thảo nào mới nhận được một tin nhắn “bất
thường” mà Vân đã cuống lên như vậy. Đấy là chưa kể, những ngày xa nhau,
Vân lại thấy… thoải mái vì lúc ở nhà, Huy không thích vợ mặc váy đi
làm, không thích vợ mang giày cao quá, nghĩa là không thích vợ… xí xọn.
Chồng đi vắng là dịp Vân… tranh thủ.

Hai lăm tuổi, mới lấy nhau hai năm, sao Vân – Huy lại sống như những cặp
vợ chồng 40, 50 tuổi vậy? Mà đấy là so sánh với những cặp vợ chồng lớn
tuổi đã đưa hôn nhân vào chỗ trơ lì, chứ tôi thấy vẫn có những đôi mặn
nồng mãi đến khi con đàn cháu đống. Hỏi hai người còn yêu nhau không,
chắc câu trả lời là có. Hỏi cuộc sống có thoải mái không, chắc cũng là
có. Nhưng hỏi có sôi nổi vui vẻ không, thì có lẽ họ không trả lời được.

Tay Dũng lại được dịp trầm ngâm: “Theo kinh nghiệm của anh, một là Huy
nhà em đã bị lão hóa, hai là hoặc em cũng mắc chứng lão hóa, hoặc đã bị
Huy kéo theo. Hai đứa mau chữa cái bệnh hôn nhân lão hóa sớm này mới
được!”.

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments