Hối hận khi phản bội chồng

Tôi và chồng tôi quen nhau khá lâu vì chúng tôi học cùng cấp 3. Hồi đó tôi không hề thích anh nhưng tôi biết anh đã thầm yêu tôi. Rồi thời gian trôi qua cũng nhanh, chúng tôi thi tốt nghiệp và vào hai trường đại học khác nhau. Tôi ngỡ rằng chúng tôi cũng chỉ còn là những người bạn học cũ của nhau nhưng khi tôi học xong chuẩn bị làm hồ sơ để đi làm thì tình cờ tôi gặp lại anh. Chúng tôi đã hàn huyên tâm sự rất nhiều và thỉnh thoảng lại đi chơi cùng nhau. Tôi không biết mình yêu anh từ bao giờ nữa nên khi anh ngỏ lời yêu tôi tôi đã rất hạnh phúc. Tôi yêu anh trong sự phản đối của gia đình tôi, bạn bè tôi vì ai cũng nghĩ rằng anh không bằng tôi nhưng vì yêu anh tôi đã cố gắng rất nhiều để đến được bên anh và tôi kết hôn với anh.

Cuộc sống của tôi tưởng chừng như rất hạnh phúc và nó sẽ hạnh phúc hơn nếu tôi có được đứa con. Nhưng rồi một năm, hai năm rồi phải đến năm thứ ba tôi mới có thai. Và khoảng thời gian sống chung tôi nhận ra anh là người ham vui. Anh bỏ tôi ở nhà một mình đi chơi bài liên miên. Khi có thai tôi cũng phải ở nhà một mình. Suốt 9 tháng mang thai tôi sống trong sự cô đơn và tủi thân. Rồi tôi cũng sinh được một cô công chúa kháu khỉnh xinh xắn. Anh vẫn tiếp tục đi để tôi ở nhà cho bố mẹ anh chăm sóc. Có lẽ vì vậy mà bố anh nói tôi: “Có ngày nghỉ cũng không chịu ở nhà. Chúng mày lôi nhau về đây để bố mẹ hầu à?”. Tôi tủi thân thực sự. Ngay trong tháng vì tự ái cao tôi đã không kiêng khem gì cả tự mình dậy nấu ăn, giặt giũ quần áo. Con tôi đầy một tháng thì đi viện Nhi. Trong 2 tháng nằm bệnh viện chỉ có bà ngoại và tôi chăm sóc con. Anh thi thoảng mới đảo qua xem cần gì không nhưng rồi bà ngoại ốm phải về. Tháng còn lại tôi phải một mình chăm sóc con. Tôi không hề oán trách chồng.

Bố chồng và người cơ quan anh nói anh xin nghỉ đi chơi bài trong khi tôi phải ở bệnh viên với con. Tôi rất giận anh và nỗi giận đó càng ngày càng lớn khi tôi nghe mọi người nói anh có người con gái khác. Rồi tôi gặp người đàn ông khác. Lúc đầu tôi cũng không có cảm giác gì với anh nhưng anh là người tôi có thể chia sẻ mọi buồn vui trong cộc sống gia đình. Vì hận chồng tôi đã dễ dàng dựa đầu vào anh và chuyện gì đến cũng phải đến tôi đã trở thành một người đàn bà tồi khi đã phản bội chồng.

Tôi dằn vặt đau khổ vô cùng khi tôi vừa yêu chồng lại vừa cần một chỗ để giãi bày tâm sự nên tôi vẫn tiếp tục ở bên chồng mà vẫn thỉnh thoảng gặp người đàn ông kia. Có lẽ tôi quá tham lam ích kỷ. Có lẽ người đàn bà như tôi dáng bị coi thường nhưng hiện tại tôi đang rất đau khổ và bối rối. Hãy cho tôi một lời khuyên.

Ngô Mai Anh

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments