Ghen “nguội”

Anh siêng năng đưa con đi chơi mà không
đợi chị nhắc nhở hay đề nghị. Anh bảo dẫn hai đứa nhỏ đi dạo công viên,
đi hội chợ, đến nhà mấy đồng nghiệp. Hôm nào đi chơi với ba về, các con
cũng vui vẻ ríu rít khiến chị cứ nghĩ thế là sướng, vì chồng biết chung
tay chăm sóc, dạy dỗ con cái.

Thế nhưng, tình cờ trong những câu chuyện không đầu không đuôi của hai
đứa trẻ, chị loáng thoáng nghe con nhắc đến cô Hương. Cậu em trai hơn
hai tuổi rất mến cô ấy, trong khi con gái lớn thì có vẻ không thiện cảm.
Một lần, cậu em trai nhắc: “Xe kéo của cô Hương cho em nè, chị Hai
không được đụng vô nha”, khiến cô chị nhớ đến điều gì đó, quay sang nói
với mẹ: “Con ghét cô Hương”. Chị ngạc nhiên hỏi lại, dù chưa biết cô ấy
là ai: “Sao lại ghét hả con?”. Con bé hậm hực: “Lúc con với em ngồi thú
nhún, cô với ba nắm tay nhau. Ba đã bỏ tay ra khi con nhìn, nhưng con
thấy hết”.

Lời trẻ ngô nghê khiến chị choáng váng nhưng vẫn kịp dặn con gái: “Đây
là bí mật chỉ mẹ và con biết, đừng kể ai nghe, hứa nhé”. Con bé đồng ý.
Chị tìm hiểu mới biết, Hương là cô đồng nghiệp trẻ mới về làm chung ở
công ty anh gần một năm nay. Anh cười giả lả: “À, con bé đó hả? Sinh
viên mới ra trường, tính con nít lắm. Nó thích chơi với trẻ con thôi,
chứ anh thì có chuyện gì để nói với nó đâu”. Dù “không có chuyện gì để
nói” nhưng khuya nào anh cũng nhắn tin qua lại với cô nàng rồi “phi
tang” hết chứng cứ. Chị không cần kiểm tra cũng biết, vì quá hiểu tính
chồng. Anh vốn không bao giờ nhắn tin, cần là bấm số gọi ngay. Chồng chị
chúa ghét việc ôm lâu cái điện thoại.

Ghen "nguội" - 1
Anh vốn không bao giờ nhắn tin, cần là bấm số gọi ngay. Chồng chị chúa ghét việc ôm lâu cái điện thoại. (ảnh minh họa)

Buổi tối, nhân lúc con trai lại nhắc đến
cô Hương, chị nói ngay: “Con nó quý cô Hương vậy thì cuối tuần này anh
mời cô ấy đến nhà chơi. Em sẽ nấu món gì đó ngon ngon đãi bạn anh một
bữa”. “Thôi, bày vẽ chi cho mệt, có phải thân thiết gì đâu”. Chồng dùng
dằng bao nhiêu thì chị càng mềm mỏng thuyết phục bấy nhiêu, ra vẻ hiếu
khách và quý bạn của chồng. Cuối cùng, “cô Hương yêu quý” của con trai
chị đã đến nhà. Thằng bé vui mừng, níu áo cô rối rít gọi tên. Lát sau,
ba mẹ và gia đình cô em gái của anh cũng đến, dẫn theo con gái của anh
chị vốn sang nhà nội chơi từ hôm qua.

Sự có mặt của đông đủ người thân là ý
muốn của chị. Điều đó khiến anh rất bất ngờ. Suốt bữa ăn, anh cứ nơm nớp
lo, tự hỏi liệu vợ đã “biết gì” chưa, nếu đã biết thì biết đến đâu, cô
ấy đang định làm gì… Cô Hương cũng không được tự nhiên. Cô lọt thỏm giữa
câu chuyện vui vẻ của đại gia đình. Ba mẹ anh không quan tâm, thậm chí
tỏ ra khó chịu khi con trai đưa một người bạn khác giới về ngồi cùng bàn
tiệc. Cô Hương chỉ còn biết thỉnh thoảng cười cảm ơn khi nữ chủ nhân
gắp thức ăn cho vào chén và hỏi han vài câu xã giao. Chị để ý thấy cô
tránh né con gái chị. Như nhận ra sự lạc lõng của mình, xong bữa ăn, cô
xin phép về ngay. Ông bà bảo cháu gái chào cô, con bé vùng vằng xụ mặt.
Người lớn chưa kịp bảo con bé đừng “cứng đầu”, thì nó đã lớn tiếng mắng
thằng em bằng giọng rất người lớn: “Giỏi thì theo luôn đi”. Mắng em
xong, tự dưng con bé sụt sịt khóc: “Cô đừng tới nhà con nữa. Con ghét
cô!”.


Mọi người đều sững sờ, kể cả chị. Chị biết mối quan hệ của chồng và cô
kia chỉ mới nhen nhóm. Thay vì làm ầm lên, chị muốn tỏ vẻ không biết gì
và làm cho cô ấy tự nhận ra việc không thể chen vào hạnh phúc gia đình
chị, một kiểu “ghen nguội” của người phụ nữ thông minh và sâu sắc. Chị
hoàn toàn không lường trước tình huống trớ trêu. Cô Hương hơi bẽ mặt khi
ra về. Có lẽ cô sẽ không dám gặp lại con gái của chị. Anh cũng ngừng
“phiêu lưu” từ đó vì kịp nhận ra sự đổ vỡ đang chực chờ nếu tiếp tục
“mạo hiểm”. Giữa anh và con gái có một bí mật: “Con đã kể mẹ nghe là
thấy ba nắm tay cô Hương. Và con đã hứa đó là bí mật giữa con và mẹ”.

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments