Gái hoàn lương đẫm nước mắt vì chồng ghen

Buộc phải bước lên chiếc xe áp tải của công an phường Thiền Quang, nỗi nhục nhã, ê chề chẳng nói nên lời của chị cũng đã đến lúc được chấm dứt… Thư trở thành học viên tại Trung tâm giáo dưỡng số 2 Ba Vì ngót nghét cũng đã được gần năm tháng.. Những giọt nước mắt đau đớn, nghẹn ngào của người phụ nữ đã hơn 40 tuổi đầu, nhưng vẫn đang nhạt nhòa tìm niềm tin nơi cuộc đời xa đằng đẵng đích về. Hạnh phúc mong manh , dễ dàng đổ vỡ như chính số phận đặt lên đôi vai gầy yếu ớt của người vợ, người mẹ nhỏ nhoi. Chị Thư, dằn vặt trong từng câu nói, từng lời tâm sự, nhưng vẫn không quên nhắc tới người chồng – người tình – người hại đời chị ra nông nỗi này.

Ngày mới cưới, vợ chồng chị chan hòa, sẻ chia từng chút, từng chút cái mới mẻ của cuộc sống gia đình êm ấm. Nơi đó, giấc mơ cuộc sống toàn màu hồng với những đứa con yêu dấu đã chắp nối thương yêu rồi thăng hoa mãnh liệt.

Chồng chị vốn làm nghề kinh doanh vàng bạc đá quý, đôi lúc sở thích sưu tập đồ cổ cũng giúp cho thu nhập gia đình thêm khấm khá. Ngày đứa con đầu lòng ra đời, tưởng chừng mọi thứ hoàn hảo nhất đã được cuộc đời ban tặng. Thế nhưng người đàn bà đó đâu biết rằng nước mắt hạnh phúc nhưng lại chính là giọt nước mắt xót xa cho những ngày tháng dai dẳng phía trước mà bản thân người mẹ trẻ chẳng thể biết trước.

Sóng gió đổ ập tới gia đình Thư là lúc công việc kinh doanh của chồng chị đi vào ngõ cụt. Biến cố trước sự nghiệp tưởng chừng đang thăng tiến đã khiến cái cột chống vốn vững chãi của căn nhà hạnh phúc bị lung lay dữ dội.

Chồng Thư mất tất cả, mọi thứ, kể cả niềm tin vào tương lai và niềm tin vào mái ấm gia đình. Những đồng tiền kinh doanh cuối cùng cũng đã cạn. Những hoài bão vốn đang ôm ấp, nung nấu bỗng chốc bị đời vùi dập xuống tận cùng.

Người vợ trẻ chỉ còn biết ở bên, động viên và sẻ chia nỗi đau cùng chồng. Nghiễm tưởng, tình yêu và sự đùm bọc, chở che của chị có thể giúp anh vượt qua. Thế nhưng anh ta chọn rượu và chìm đắm.

Chồng Thư giờ chỉ còn biết uống rượu say, rồi bất tỉnh, rồi mơ màng. Anh ta đập phá những gì có thể chỉ để thỏa mãn ích kỉ của một kẻ say rượu. Anh ta bắt đầu đánh ghen với mọi người đàn ông xuất hiện quanh vợ. Dù chị Thư có bao nhiêu lần thanh minh, có bao nhiêu cầu mong sự thay đổi nơi người chồng vốn mực yêu thương nhưng những gì chị nhận lại chỉ là những trận đòn thừa sống thiếu chết.

Đau đớn, tủi nhục nhưng hai mươi trời trôi qua, chị vẫn phải sinh tồn, vượt qua, để nuôi những đứa con lần lượt ra đời trong sự khổ đau về tinh thần và thiếu thốn về vật chất.

Cuộc sống của chị giờ chỉ trông cậy vào mùa màng ở cái mảnh ruộng nhỏ bé quanh nhà. Chồng chị thì vẫn đắm say với rượu, chẳng thèm quan tậm tới người thân mình đang sống sót ra sao.

Hơn 20 năm cuộc sống gia đình trôi qua, và những cơn ghen đã lên tới đỉnh điểm, sự chịu đựng đã đến lúc không còn giới hạn, chị đã trốn chạy cái mái ấm mình từng hết lòng yêu thương.

Đó là một buổi sáng mùng 3 Tết, ngày người người nhà nhà đểu đang vui vẻ đón không khí ngập tràn may mắn đầu năm. Sau trận đòn thừa sống thiếu chết , trước mặt những người bạn chị đã lãnh đủ những đòn đánh lạnh lùng từ chiếc điếu cày đang ri rỉ nước đục ngầu trên tay chồng.

Những người bạn bàng hoàng thanh minh, anh em họ hàng gần đó nghe chuyện cùng tới giảng hòa nhưng vô vọng. Người chồng vô nhân tính, mượn rượu làm càn còn rút khẩu súng trong nhà ra dọa bắn, dọa giết kẻ nào cướp vợ anh ta. Ngán ngẩm, ai có mặt ngày hôm đó cũng chỉ biết lắc đầu cảm thương cho số phận Thư. Còn chị, nỗi nhục nhã ê chề ngày đầu năm cũng chẳng thấm vào đâu vì con tim chị đã vỡ nát thành trăm nghìn mảnh mất rồi.

Chị lên Hà Nội với mong muốn mưu sinh cho qua những ngày tháng cùng cực. Nhưng lòng chị vẫn hướng về quê nhà, vẫn hướng về các con đang sống khổ sở, thiếu thốn.

Tuy vậy, chẳng thể dễ dàng để sinh tồn ở những ngày tháng nơi thành phố náo nhiệt đầy rẫy cạm bẫy, Thư lạc đường nhầm bước vào nghề làm gái bán hoa từ lúc nào không hay. Mặc sóng mặc gió, trôi dạt tới bến bờ nào nay cũng chẳng khiến Thư mảy may suy nghĩ. Có chăng chỉ là những đứa con đang khổ cực nơi quê nhà cần sự giúp đỡ. Bởi vậy, tất cả tiền dành dụm được, chị đều gửi về cho con.

Người mẹ đáng thương đó cứ sống thất thần, bẽ bàng cho tới ngày được đưa vào Trung tâm giáo dưỡng số 2 Ba Vì, bầu trời mới dường sáng tỏ trước mắt.Thư như con người mới, không còn khóc trong đau đớn từng ngày mà giờ đã vững vàng hơn, quyết tâm hơn. Đôi mắt chị bừng sáng, máu nóng đã chảy đều trong con tim như thôi thúc Thư lãng quên quá khứ, viết tiếp tương lai đầy sức sống.Theo Đan ChiNgười đưa tin

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments