Gừng ơi, anh buồn

Điều này từng xảy ra tương tự như chị dâu của anh. Mẹ ngăn cản còn kịch liệt hơn đám cưới của chúng mình nhưng qua thời gian gần gũi, chung sống, giờ đây mẹ đã rất yêu quý chị dâu. Điều đó giúp anh vững tin hơn để quyết định cưới em. Nhưng điều làm anh buồn nhất không phải vì vậy, mà là vì cách đối xử của em với anh – người mà em đang gọi là “ông xã”. Có người vợ nào hơi tý là to tiếng, quát nạt, chửi bới ầm nhà, không coi chồng ra gì… Cho dù đôi khi anh có hơi trẻ con thật nhưng em không thể làm thế với chồng.

Em nói anh đem chuyện giận dỗi tâm sự với bạn bè để trách móc và khinh thường em. Thế nhưng em lại thích đứng trước đám đông, ngoài đường chửi bới, la hét, đánh đấm, thế là đẹp hơn sao? Em cũng biết anh là người khá tự kiêu, anh không so sánh gì với em vì anh và em sinh ra trong hai hoàn cảnh khác nhau, sự vươn lên chính mình của em đã thu hút sự chú ý và yêu thương của anh. Anh đã bỏ qua nhiều cô gái xinh đẹp, có điều kiện và sự nghiệp tốt hơn em rất nhiều để chọn em. Không phải anh nói ra để so sánh mà để chứng minh rằng anh chưa bao giờ coi thường em.

Mỗi ngày đi làm về, em nói anh chỉ phụ em trông hàng và dọn hàng rồi đi ngủ. Nghe có vẻ rất đơn giản đúng không? Nhưng em có nghĩ đến cả một ngày trời anh làm việc cật lực ở công ty, chỉ mong sao kiếm thêm thật nhiều tiền để lo cho vơ được tốt hơn. Anh đi làm về chỉ mong sao vợ tươi cười ra đón, đỡ cái cặp to đùng trên vai chồng để chồng dắt xe vào… thế nhưng điều đó chưa bao giờ diễn ra. Thay vào đấy là sự thờ ơ, chỉ chăm chú vào cái máy vi tính, không được một lời hỏi thăm của em.

Đôi khi anh cũng cần một chút không khí riêng tư, chỉ là để uống với thằng bạn ly ca phê hay làm một hai ly bia… nhưng kể từ khi về sống chung với em, những giây phút đó có vẻ như quá xa xỉ với anh. Nói ra thì em giận, so bì với anh là em cũng không được đi đâu. Nhưng em nào biết anh chưa hề hé răng than vãn hay cấm cản em đi cùng bạn bè. Cuộc sống hôn nhân đâu phải nhà tù, đâu phải cứ ở bên nhau 24/24 là yêu, nếu yêu thật sự thì dù xa cách ngàn trùng vẫn yêu.

Cuộc sống hôn nhân như thế này rồi sẽ đi về đâu? Cứ giận hờn là em đưa đơn ly dị ra trước mặt anh hoặc bỏ đi. Chẳng lẽ anh cứ chạy theo để năn nỉ em quay về rồi đâu lại hoàn đó? Cứ như thế này thì bao giờ mình có được hạnh phúc hay chỉ làm khổ nhau, làm tuổi xuân trôi qua một cách buồn thảm và ảm đạm? Cái anh cần đơn giản lắm em à “hãy xem anh là người chồng”.

Muoi


guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments